Mẹ là mùa xuân của con

0

Mùa xuân đang về với thiên nhiên đất trời, đang về với lòng người. Mùa xuân đem đến bao sức sống, bao sự hồi sinh cho thiên nhiên tạo vật, mùa xuân gọi về bao mầm sống ngủ yên trong mùa đông băng giá… Mùa xuân đem về trong lòng người bao ước mơ, bao tình yêu, bao niềm tin, bao khát khao vào những điều tốt đẹp sẽ đến…  

 

 Cuộc sống nơi trần thế này nếu không có mùa xuân sẽ ra sao? Cuộc sống ấy sẽ chỉ là những gam màu xám, tẻ nhạt, đơn điệu… Nếu như mùa xuân giữ vai trò vô cùng quan trọng, là điều không thể thiếu với thế gian này thì với con, Mẹ là mùa xuân, là sức sống, là nghị lực, là niềm tin, là hoài bão trong con 

Được sống trên cuộc đời này, với con dường như là một điều xa xỉ. Con sinh ra nhưng không biết khóc như bao đứa trẻ khác, vài tiếng sau thân hình con tím tái và ai cũng bảo rằng con rồi sẽ chết. Mẹ bảo rằng, lúc đó Mẹ buồn, đau đớn, mệt lắm! Trong khi mọi người thân khóc òa lên, mọi bác sĩ đều cúi đầu tuyệt vọng thì Mẹ vẫn tin rằng con sẽ sống, lấy toàn bộ hơi ấm của mình, toàn bộ tình yêu thương cho đứa con đầu lòng Mẹ ủ ấm cho con. Thật may mắn rằng, khi đi thăm người thân ngang qua trạm xá, có một bác sĩ thấy tiếng khóc liền chạy vào, vội bế con dốc ngược người lên, đánh vào mông vài cái và rồi nước ối bỗng tuôn ra, vài phút sau con òa khóc. Người bác sĩ ấy nói rằng, con bị sặc nước ối, may mà Mẹ ủ ấm cho con không thì con đã… Sinh con ra vô cùng khó nhọc, nhưng nuôi con Mẹ cũng không dễ dàng. Con sinh ra chưa được một tháng, thì Bố bị người ta vô tình ném gạch vào đầu, Bố phải đi viện. Gia đình mình vốn đã nghèo, những ngày giáp hạt, phải đi vay từng bữa thì nay càng túng thiếu hơn. Mẹ bảo từ lúc Bố phải đi viện, chưa có ngày nào Mẹ được ăn một bữa cơm, chỉ ăn cháo loãng mà thôi, những lúc con khát sữa, con khóc thét, lòng Mẹ đau nhưng vì phải chạy vạy tiền chữa bệnh cho Bố nên Mẹ chỉ biết nhìn con òa khóc theo thôi. Con được ba tháng, gửi con cho bà ngoại, Mẹ cùng Bố đi thồ đất thuê, đi gặt thuê,… để kiếm tiền trả nợ. Con không được khỏe mạnh như những đứa trẻ khác trong xóm mà luôn ốm đau, sài đẹn, hay chết tự nhiên, nhiều lần tưởng chừng không qua khỏi. Bố Mẹ đã phải rất vất vả chạy chữa. Bố đi cày, bừa, rồi đi làm thuê nhưng hàng tháng trời không có một lạng mỡ nấu canh. Gia đình mình nghèo, những cái tết thường đơn giản, chúng con không có quần áo mới nhưng ngược lại Bố Mẹ luôn chuẩn bị cho chúng con những cái tết với những thức ăn mà ngày thường không bao giờ có, đó là bát thịt đông cho quế, là đĩa xôi gấc, là chiếc bánh chưng Bố gói thật nhiều nhân đỗ, là đĩa xu hào Mẹ thái rối xào thơm biết mấy! Những món ăn ấy là kết quả của cả một năm lao động vất vả, là tình yêu thương mà Bố Mẹ giành cho chúng con. Nhớ lại những kỉ niệm ấy mà sống mũi con cay cay! Chúng con đi học Bố Mẹ lại vô cùng vất vả, dường như những vất vả làm Bố nóng tính hơn, bực bội hơn nhưng Mẹ luôn nhẹ nhàng động viên Bố. Con biết đã nhiều lần Bố đánh Mẹ, có nhiều câu nói xúc phạm Mẹ nhưng trước những câu hỏi ngây thơ của chúng con Mẹ luôn mỉm cười bảo Bố đánh yêu thôi và chúng con lại vô tư đi chơi. Mỗi đêm khi con tỉnh giấc, con biết Mẹ luôn khóc nhưng con lại không biết làm gì cả, lại tiếp tục nằm ngủ. Con thật đáng trách phải không Mẹ. Một mình Mẹ âm thầm chịu bao tủi cực, bao nỗi buồn, bao cay đắng làm đủ mọi nghề nuôi chúng con ăn học. Mẹ luôn động viên con và em phải ngoan ngoãn, chăm chỉ, cố gắng học thật giỏi và không bao giờ được trách Bố vì Mẹ bảo Bố khổ lắm. Chúng con ngày một lớn, càng học cao hơn nỗi lo, nỗi vất vả lại càng hằn sâu hơn trên khuôn mặt Mẹ. Vì phải làm lụng quá vất vả, chưa một giờ, một ngày được nghỉ ngơi, cơ thể Mẹ dần suy nhược. Mẹ bị bệnh đau dạ dày, các khớp xương luôn đau rức mỗi khi trái nắng trở trời, đầu Mẹ đau như búa bổ nhưng Mẹ luôn giấu chúng con, Mẹ không đi viện khám, không mua thuốc đắt tiền vì sợ sẽ tốn tiền con và em sẽ không được ăn no, không được di học, sẽ thiệt thòi với chúng bạn. Đã lâu lắm rồi, con chưa bao giờ thấy Mẹ mua một cái gì riêng cho mình. 

Mẹ vất vả nhưng chúng con không đỡ đần giúp Mẹ được gì. Mỗi khi chạm tay đến công việc gì nặng nhọc Mẹ đều không cho con làm vì Mẹ bảo biết làm nhiều khổ lắm. Mỗi khi thấy chúng con buồn Mẹ luôn động viên an ủi, như những người bạn kể những câu chuyện thật vui và tiếng cười trong chũng con bật lên thật sảng khoái. Ngày con vào đại học, con biết Mẹ rất vui vì con được điểm cao nhất làng nhưng con cũng nhận ra nỗi lo giấu sau những nụ cười ấy. Gia đình không có điều kiện nhưng bốn năm học đại học Mẹ luôn chủ động gửi tiền cho con hàng tháng, luôn động viên con mỗi khi mùa thi đến. Những ngày tháng học đại học trôi qua thật nhanh, giờ đây con chuẩn bị ra trường, bao nỗi lo lại chồng chất trên đôi vai gầy yếu của Mẹ. Bao năm tháng qua, nuôi con vất vả thành người, vậy mà con thật vô tâm, con chưa tặng Mẹ được một món quà gì, chưa bao giờ nói một lời cảm ơn tới Mẹ. Mẹ ơi, con yêu Mẹ nhiều lắm, con cảm ơn Mẹ đã cho con sự sống này, cảm ơn ông trời đã cho con được là con của Mẹ, con và em sẽ mãi luôn ngoan ngoãn, sống thật tốt để Mẹ vui lòng, cầu mong cho Bố và Mẹ luôn luôn mạnh khỏe, để luôn động viên chúng con, là điểm tựa cho chúng con vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời, luôn sống mạnh khỏe, hạnh phúc bên chúng con để chúng con được báo hiếu Bố Mẹ. Vài tháng nữa là con ra trường,  con sẽ cố gắng để có công việc ổn định để thực hiên ước mơ của cả con và Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ là mùa xuân của con!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng