Gửi mẹ yêu nhân ngày 8-3

0

Gửi mẹ yêu! Con mong bài viết của mình sẽ chuyển đến bên mẹ.Chúc mẹ nhanh chóng khỏi bệnh. Ai lại chào đón mùng 8/3 trong bệnh viện bao giờ mẹ nhỉ!!!

Đầu tiên con muốn gửi tâm tư con dấu bấy lâu.Con không biết mẹ có đọc được không nhưng con muốn ai giống tình cảnh như con thì đừng làm như thế nữa. Mẹ à!Con dù mạnh mẽ thế nào, dù có thành công đến chừng nào cũng chỉ là đứa con gái bé bỏng của mẹ. 20 năm qua mẹ chưa từng một lần khen con  dù con có làm được vô vàn chuyện mà bậc cha mẹ khác thầm ao ước giá như đấy là con của mình.Con đã từng ghen tị khi những đứa trẻ nhỏ khác được ôm ấp,được nũng nịu trước mẹ nhưng mình lại không thể. Mẹ ơi! Lúc ấy con thèm khát được lao vào vòng tay của mẹ. Con xa mẹ lúc con mới học lớp 5. 

 


Mẹ bảo : “ ba phải làm ăn xa vì nhà mình nghèo! Mẹ cũng phải đi Nam về Trung liên tục nên không có thời gian chăm con được. Con ở với Dì, thỉnh thoảng mẹ ra thăm con”. 

Cái thỉnh thoảng của mẹ khiến ngóng mẹ đến mỏi mòn, một năm mẹ ra thăm con chỉ đôi lần, mỗi lần chỉ 1,2 ngày. Lúc đó con nhớ mẹ biết bao, nhưng mẹ lúc nào cũng muốn con mạnh mẽ, con không dám khóc. Con đã tập nín khóc, tập điều chỉnh cảm xúc trước măt người khác từ lúc đó mẹ ạ.Tính đến giờ cũng 9 năm, con đã khóc trong đêm tối mà không ai biết. Bóng đêm là nơi trú ẩn của con. Mọi bụi bặm của dòng chảy cuộc đời cũng không làm con tan chảy được. 

Lúc nào mẹ hỏi “có nhớ mẹ không?”

con cũng chỉ dám nói: “ con bình thường.Con thấy quen rồi!”. 

Lời nói ấy chẳng thật lòng chút nào. Con đã từng đêm,từng đêm mơ về mẹ. Mơ cảnh tượng con chạy lại ôm lấy mẹ như thế nào. Nhưng con đã không làm thế, vì con biết nó khiến mẹ lo lắng và thêm mệt mỏi. Con muốn mẹ không phải tất bật và vất vả vì con. Năm tháng qua đi, con được đón sống về với gia đình mình trong Bình Dương. Con tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với gia đình mình sau 3 năm lần lượt xa Ba, xa Anh, xa Mẹ. Nhưng không ngờ khi gia đình mình có tiền, tình cảm đột nhiên nhạt nhòa, không ai còn đoái hoài tới ai. Con cô đơn trong căn phòng rộng, con buồn mỗi ngày trong quần áo đẹp và cơm đủ món ngon.Con thiếu vắng tình thương từ nơi gọi là gia đình.Con lại khóc trong âm thầm và chịu đựng.2năm học trong ấy con bắt đầu ăn chơi, đàn đúm, tụ tập. Nó cũng không gây hại gì cho gia đình nhưng nó khiến con đỡ cô độc hơn. Con bắt đầu sống giả tạo. Bộ mặt vui ngoài buồn trong như một lớp bọc kín mà kéo mãi không xuống được. Con dần khép kín với mọi thành viên trong gia đình, không hé nửa lời chia sẻ tâm tư của con. Được 2 năm hư hỏng mặc dù ba mẹ không hay biết thì mẹ lại mâu thuẫn không thể sinh sống với ba, cũng không thích con đường buôn bán. Mẹ lại trở về với nghề nông thuần túy. Con lại một lần chứng kiến cảnh chia li, mẹ cứ ra ra vào vào, ngược xuôi hai miền. 

Vài tháng sau, Con lại quyết định ra miền Bắc sống với Dì để thực hiện ước mơ dang dở. Con đã không còn một đứa ngoan hiền như trước, tính khí thay đổi hay cãi lại, thích làm theo ý mình khiến Dì nổi giận. Nhiều lần gây cãi vã với cả mẹ và nguyên nhân của sự xích mích tình chị em của mẹ. Con cũng không cố ý nhưng không thể dừng lại được. Mẹ đưa con ra ở trọ để học 3 năm cấp 3. Cuộc sống xóm trọ cùng các bạn nhà ở xa khiến lòng con đỡ mệt mỏi và cô đơn. Con đã oán hận mẹ rất nhiều nhưng cũng yêu mẹ nhiều hơn thế. Con bắt đầu học hành tốt hơn và nghĩ về tương lai. Con học tốt chỉ muốn được khẳng định mình và muốn cho mẹ hiểu: “ mẹ đã làm sai nhiều điều khi làm con tổn thương. Con sẽ hạnh phúc khi không cần mẹ và gia đình”. 

Gia đình mình lại gặp biến cố đúng ngày con thi đại học. Mẹ vào Nam để giải quyết nợ nần, con lại phải lo xoay xở tự mình đi thi đại học. Trong túi có 3 triệu mà mẹ vay hàng xóm để con tự lo liệu. Con ra Hà Nội, một nơi không hẳn là chưa từng đặt chân đến nhưng nó quá xa lạ với con. Con đi thi thì nghe tin gia đình phá sản, nợ nần chồng chất, phải bán đất, bán nhà để trả nợ. Con lại một lần nữa òa khóc trước mắt như không còn một tia hi vọng, đó là cũng là ngày con thi môn toán. Con đã muốn bỏ cuộc nhưng mẹ đã khiến con tiếp tục thi. Rồi con cũng đỗ một trường đại học ở Hà Nội nhưng gia đình khó khăn lắm, con biết. Mẹ đã phải cúi đầu, quỵ lụy anh em, họ hàng để gây dựng lại từ đầu. Gia đình mình vẫn sứt mẻ, không được hòa thuận. Mẹ sắp xếp cho con ở cùng anh họ (con anh trai mẹ )vừa để gây tình cảm, vừa cho con chỗ nương tựa .Để 2 anh, em dựa vào nhau để học hành. Nói là anh nhưng gặp từ lúc 3,4 tuổi thì con không thể nhớ mặt. Con sợ lắm, sợ đủ đường, nhưng cũng phải cố gắng cười nói vui vẻ hòa nhã vì mẹ muốn thế. Con chưa làm trái ý mẹ bao giờ. Con đã được sưởi ấm từ con người có vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói nhưng chân thật và ấm áp biết nhường nào. Con thấy được tình thương yêu từ những người thân trong gia đình họ và con ước được như thế. Con bắt đầu là sợi giây gắn kết gia đình, con chủ động quan tâm, hỏi han và yêu thương mọi người hơn. Con xin lỗi vì không nhận ra được một điều, con tổn thưởng 1 thì mẹ tổn thương 10. Con đã ích kỉ tự trách mẹ mà không hề nghĩ mẹ cũng phải chịu đựng mà không dám nói như con. Gía như con hiểu mẹ nhiều hơn và mẹ cũng thế thì mỗi người không phải gánh chịu nỗi đau lâu đến thế. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua những khó khăn. 

Mẹ à! Con yêu mẹ nhiều lắm! Nhiều hơn mẹ nghĩ và nhiều hơn qua năm tháng. Nỗi đau vết thương lòng kia con không biết đến bao giờ sẽ xóa nhòa vì mỗi lần nghĩ đến con vẫn cảm thấy nhói đau nhưng con sẽ không bao giờ hận mẹ, gia đình mình nữa, con sẽ cố gắng đong đầy yêu thương và hạnh phúc cho gia đình mình. 

Con thầm cảm ơn vì con có một người mẹ đã dạy dỗ con, che chở con 20 năm qua và mãi mãi dõi theo con sau này. Con cảm ơn vì mẹ đã hi sinh tuổi thanh xuân, sức khỏe và cả tình thương giành cho con. Con biết ơn vì mẹ khiến con mạnh mẽ hơn bạn bè trang lứa, cho con biết được mặt thật,giả của con người, cho con biết cuộc sống phải có vị đắng, vị ngọt mới không tẻ nhạt. Con cũng xin lỗi vì không hay biết mẹ chỉ muốn con thêm mạnh mẽ, không vấp ngã giữa đường đời, chỉ muốn những điều tốt đẹp đến bên con nên mới để con tự lập sớm, mới không muốn con yếu đuối, hay để lộ những dòng nước mắt trước mặt người khác mà luôn hờn giận mẹ, và cả những lúc con làm mẹ phiền lòng, con khiến mẹ tức giận,…. 

Cả đời mẹ đã gian nan vì con, nhưng đến một ngày kỉ niệm mẹ cũng chưa từng được ở bên con và nhận quà từ con. Mùng 8/3 này con cũng không về được. Con chỉ có ước mong mẹ luôn khỏe mạnh, mau chóng khỏi bệnh, mẹ luôn xinh đẹp, trẻ trung để chờ con về…Ngày nào của mẹ cũng là mùng 8-3 bởi mẹ xứng đáng được yêu thương, được bình đẳng, được hưởng hạnh phúc từng giờ từng phút, từng giây. Con yêu mẹ nhiều lắm!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng