Má của con

0

Sài Gòn ngày thứ 179…

“…  – Nếu sau này con với chị Hai kiếm được nhiều tiền, rồi mua nhà trong Sài Gòn, ba má có chịu vô đây ở với tụi con không?

       – Má sinh ra ở đây, ông bà bay cũng ở đây, giờ có chết cũng phải chết ở đây, rồi còn ai nuôi bà nội bay nữa. Nghe má nói nè, con gái là con người ta, cho đi học Sài Gòn, lấy chồng, đi là đi luôn, bay ráng học hành rồi nhắm đứa nào ở quê mình cho nó còn quê, còn xứ, nghe chưa!…” 

Tôi chỉ nhớ sau cuộc điện thoại ấy tôi liền chạy lên bang công, hai hàng nước mắt cứ giàn giụa ra không kìm được, cũng chẳng hiểu vì sao…Sắp rằm tháng Giêng trăng cao và tròn xoe, gió thổi lộng, từng búi tóc cứ đập vào mặt ran rác. Tiếng thời sự 19h kênh VTV3 từ những ngôi nhà sáng đèn cạnh khu trọ, mùi cá bống kho tiêu thơm lừng, tôi nhớ căn bếp đỏ lửa với buổi cơm chiều của má. Tôi nhắm mắt, gió vẫn lộng, tôi nhớ những ngày ấy kinh khủng, nhớ đến phát khóc… 

 

Quảng Ngãi – những ngày thân thuộc…! 

“….    – Ăn cơm mau đi còn dọn, con dâu mà ngồi ăn lâu thế là bị mẹ chồng mắng cho rồi đấy! 

         – Lo gì, không có chồng thì con ở với ba má, càng khỏe! 

         – Thế mày ở với ba má cả đời được à, hồi xưa lứa bay là con bồng con bế rồi. Thôi dọn mau còn xem thời sự! 

         – Không! Để con xem phim, đang hấp dẫn, má sang nhà bác Bốn xem đi. 

         – Cái con bé này, thôi để má coi phim với mày cũng được, nhà họ đang giờ ăn cơm mà… 

         – Má xem phim với con thì đừng có hỏi con miết nha, con không thích vừa xem vừa nói đâu, mất hứng lắm!…” 

Cơm tối, thời sự VTVT3, phim truyền hình,… những câu chuyện như vậy vẫn xoay quanh mỗi tối 19h, tôi là như thế- đứa con gái ương ngạnh, má chẳng bao giờ thắng nổi tôi, tôi nhớ những ngày ấy… 

Quảng Ngã – những ngày ôn thi…! 

Không giống buổi tối 19h của những năm trước, không phải phim truyền hình mà là thời sự VTV3. Năm ấy tôi thi Đại học, khi có tiếng thời sự bắt đầu là lúc tôi vô phòng đóng sầm cửa lại cho đến tận 1h sáng. 

“… – Khuya rồi con, đi ngủ đi rồi mai học, coi chừng đau bây giờ. 

     – Má cứ kệ con! Má nhớ đóng cửa lại cho con- tôi vẫn cặm cụi vào tờ đề thi. 

     – Con có muốn ăn gì không để má nấu cho? 

     – Con đã nói là kệ con rồi mà, con đang canh giờ giải đề đấy, hỏng hết thời gian rồi, mệt má quá đi- tôi cáu lên….” 

Tôi nhớ những lần như vậy cách cửa phòng đóng lại nhẹ nhàng và một ly sữa nóng trên bàn từ lúc nào không hay. Những ngày đó tôi tưởng chừng nếu rớt Đại học chắc tôi sẽ không sống nổi mất, tôi chẳng thèm quan tâm gì ngoài sách vở và đề thi ngay cả những ly sữa nóng trên bàn mỗi tối. Giờ đây, những ngày ấy cứ dằn vặt tôi, giá mà tôi không vô tâm đến vậy. Tôi nhớ những ngày ấy… 

Quảng Ngãi – ngày rời đi…! 

Mới nửa buổi sáng, mặt trời con chưa lên cao, người ta vẫn chưa phơi lúa và đậu nành kín sân nhà tôi như những ngày trước, má đã đi chợ, nấu cơm từ sớm, giục cả nhà ăn để tôi còn kịp chuyến tàu lúc 1h chiều vô Sài Gòn nhập học. 

“… – Đây là thuốc đau dạ dày, thuốc đau đầu, thuốc cảm, thuốc đau bụng, má để đây hết, má ghi tên rõ rồi, đừng có uống nhầm nghe chưa! À, má quên chai dầu gió với đồng bạc, mà con nhớ cầm theo thuốc chống say tàu, đi đường xa đừng có nghĩ mình khỏe. 

    -Thôi, thôi má đừng có bỏ mấy thứ linh tinh đó vào, để còn chỗ cho mấy cuốn sách nữa, Sài Gòn cái gì cũng có, má làm như ở quê mình vậy…. Aaaaa… cái gì thế này, ối, sao má lại bỏ cá khô với mực khô vào vali của con, quần áo con giặt sạch hết rồi, ôi cái mùi thật kinh, con không biết đâu, mệt má quá đi!” 

Cái balô nặng trịch, vali căng phồng như sắp toạc cả khóa kéo, ba buộc đồ kĩ lưỡng trên chiếc xe Wave cũ, tôi ngồi lên xe không nhúc nhích nổi , từ nhà tôi  xuống bến tàu cũng gần cả tiếng đồng hồ, tôi gọi dội vào nhà “Má ơi! Má ơi!…”, tôi bắt đầu càu nhàu: “Má làm gì trong nhà là lúc con đi cũng không ra thế?”, ba nói trễ giờ rồi chúng tôi phải đi, vô trong đó rồi gọi về cho má cũng được. Quảng Ngãi, cái nắng 12h trưa đang giữa hè nóng như cháy da cháy thịt. Ôi, miền Trung của tôi!. Ngồi sau lưng ba, mồ hôi ướt đẫm, gió trưa hè vẫn phà vào mặt nóng ran lên, tôi chỉ miên man nghĩ về Sài Gòn nhộn nhịp, rực rỡ ánh đèn những buổi đêm, pháo hoa lung linh những ngày lễ hội, những quán KFC với gà rán giòn và ly Coca nồng gas mát lạnh… 

“Má bay không ra tiễn chắc là đang khóc trong nhà, cả đêm má bay lo đồ đạc cho bay đi có ngủ được đâu, bay còn càu nhàu nữa. Vô đó, thương ba thương má thì ráng mà học hành, đừng có bồ bịch yêu đương nghe con, tới nơi thì gọi điện thoại về cho má bay đỡ lo nghe!” 

Ngồi trên tàu, nhìn qua cửa sổ, những hàng cây đang chạy lùi mỗi lúc một nhanh, tôi đang đi xa dần Quảng Ngãi, xa nhà, xa má, trong đầu giờ chỉ còn mỗi câu nói của ba lúc ở bến, tôi khóc, rất nhiều… 

*         *        * 

Má ơi, hôm nay đã là ngày thứ 203 con sống trong cái đất Sài Gòn ồn ào, chật chội và tạm bợ này. Sài Gòn đúng như những gì con mơ, ánh đèn rực rỡ những buổi đêm, pháo hoa lung linh những ngày lễ hội, những quán KFC với gà rán giòn và ly coca nồng gas mát lạnh,… Tất cả đều có thật, con thích lắm, con đã học hành vất vả bao nhiêu để được vào đây cơ mà. Nhưng… sao có nhiều lúc con vẫn muốn hét thật to “Sài Gòn là đồ điên!”. Sài Gòn có ánh đèn rực rỡ nhưng không có bầu trời đầy sao như quê mình, Sài Gòn có pháo hoa ngày lễ nhưng quê mình có cả trống lân đùng đùng, Sài Gòn có KFC nhưng quê mình có cả thế giới ẩm thực là những món con thích mà chỉ má mới có bí quyết làm. Đúng vậy, Sài Gòn cái gì cũng có nhưng không có quê mình và không có… má của con! 

Hôm nay, con nhớ lại những ngày ở nhà, những ngày ôn thi, ngày rời xa Quảng Ngãi, con rất buồn, sao trong những tháng ngày ấy con lúc nào cũng là đứa vô tâm đến vậy?. Trong suốt 18 năm qua của cuộc đời mình, con luôn cố gắng học tốt, đạt thành tích tốt, nhưng chưa bao giờ là một đứa con tốt, con cố học thật giỏi, học điên đầu để vào một trường Đại học nổi tiếng trong Sài Gòn, mong ra trường có được công việc ổn định, lương cao, vì điều gì chứ? Tất cả đều vì con, chưa bao giờ vì ai cả… 

Ba nói, ngày trẻ má của con đẹp lắm, nhất cái thôn này, ba phải vất vả bao nhiêu ông ngoại mới cho cưới má về làm vợ, làm dâu; thi thoảng kể lại chuyện ngày xưa làm dâu má vẫn khóc; má nói với con: “Con gái là con người ta”, nhưng con biết không phải con dâu nào cũng là con mẹ chồng. Ngày bé, ai cũng nói sao nhà chỉ có hai đứa con gái, sao không sanh thêm đứa con trai nữa, con ghét tất cả những lời đó, ghét luôn những người nói ra lời đó và con ghét ánh mắt của bà nội mỗi khi nhìn má theo kiểu “mẹ chồng nàng dâu” chỉ vì nhà mình không có con trai. Con đã ghi trong nhật kí năm lớp 9 của mình: “Con xin lỗi má vì… con sinh ra đã là con gái!”, giờ đọc lại những dòng này con vẫn khóc như 4 năm trước, con chưa bao giờ quên câu đó, nhưng giờ có lẽ con đã hiểu hơn, con không ghét bà nội như trước nữa vì con đã cố nghĩ rằng: “Chắc bà cũng thương và hy sinh cho ba nhiều như má đã làm cho con vậy!”. 

Đi ra đời, không có ai thân thích con mới hiểu hết giá trị của người thân và người dưng. Nhà- giờ chỉ còn là nơi trở về tạm bợ để chuẩn bị cho những chuyến đi xa, nhưng đó là nơi  duy nhất con thấy mình bình yên và an toàn. “Con yêu má!”- con chưa bao giờ nói như vậy cả, mà nếu con có nói chắc má cũng cười: “Cái con bé này bữa nay ăn trúng cái gì vậy?” cho mà xem. Đó mới chính là má của con. 

 À, má ơi, con sẽ không cưới chồng xa đâu nhé, vì con sẽ ở nhà cho má nuôi suốt đời mà.“Con yêu má!”

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng