Tấm lòng nơi đáy balô…

0

Lại một tết nữa con chỉ ghé qua nhà. Nói là “ghé qua”, vì con chỉ ở nhà vỏn vẹn 3 ngày Tết cho dù kì nghỉ Tết âm lịch của sinh viên kéo dài gần một tháng trời. Mùa đông năm nay giá rét, dưới thời tiết khắc nghiệt, những cung đường càng trở nên hấp dẫn với tâm hồn ham bay nhảy, mê khám phá của con. Và con gái mẹ lại đi, theo những người bạn muôn phương, cuốn vào những đam mê vô tận của thú vui xê dịch,…

Dù đi bất cứ hành trình gian khó nào, con cũng chỉ để lại cho mẹ một tin nhắn rất mơ hồ : “Con đi tình nguyện vùng cao nhiều ngày, ở trên núi không có sóng điện thoại, mẹ đừng lo, cũng đừng gọi điện cho con nhé”. Và suốt một thời gian dài sau tin nhắn ấy, con tắt điện thoại và tự do tung bay. Những chuyến đi xa luôn là nỗi lo lắng lớn nhất của mẹ cha, con biết vậy nên đã nói dối để lên đường, không phải nghĩ cho mẹ, sợ mẹ lo, mà thật đáng buồn là, con hư tới mức nghĩ rằng, nếu nói thật mẹ sẽ không cho con đi đâu cả. 

Con vẫn nghĩ những lời nói dối kia chưa từng bị lộ vì sau mỗi chuyến đi, lúc trở về, mẹ không rầy la, không thắc mắc hay hỏi tra, mẹ chỉ hỏi, con đi có vui không, an toàn không, sức khỏe thế nào, và sau chừng ấy thứ chỉ là, con bị mẹ ép uống thêm cả đống thuốc bổ và truyền thêm mấy bịch nước hoa quả “để xinh đẹp hơn”… Con vẫn nghĩ mẹ không hay biết gì nhưng rồi,…cho đến một ngày, khi con ngồi xếp lại đồ đạc trong chiếc balo thân yêu để chuẩn bị cho một chuyến đi mới… 

Đó là một chiều đông lạnh giá, con ngồi bỏ hết những đồ phượt trong chiếc balo của mình ra, và tình cờ nhận ra, một chiếc khăn nhỏ mà con chưa từng thấy trước đây, nó nằm gọn nơi đáy chiếc balo cũ kĩ. 

“Ngày mùng 4 Tết, con gái lên trường khi Tết còn chưa hết, mẹ biết rằng lí do tình nguyện không hợp lí chút nào. Nhưng dù con đi đâu, hãy giữ ấm cổ họng”. Một tờ giấy rất bé được đặt cẩn thận trong chiếc khăn nhỏ và cũng chẳng khó để nhận ra, người đặt chiếc khăn và tờ giấy ấy chính là mẹ. 

Trong chiếc khăn vẫn còn nhiều tờ giấy khác. Vẫn là nét chữ của mẹ con…

“Đi ô tô sang Lào rất xa, nhớ uống thuốc chống say xe trước 30 phút”…

“Hình như con vẫn chưa đọc những tờ giấy trước của mẹ. Dù sao mẹ vẫn mong một lời nói thật trước khi con lên đường”…

“Sapa rất lạnh, cổ họng con không ổn đâu. Nhớ mang theo khăn”…

“Leo Fansipan thì phải mang thức ăn chứa nhiều chất dinh dưỡng.” 

Ban đầu là những hoảng sợ liên tiếp dồn dập ập đến trong đầu con, mẹ đã biết tất cả những chuyến đi của con, những chặng đường con đã đi đằng sau lí do “đi vùng cao tình nguyện”. Con gọi điện cho đứa bạn thân để mong nó có thể cho con một lời khuyên, phải làm gì hoặc nói gì để đối phó với mẹ. Con nói với nó rằng con sợ mẹ sẽ mắng, con sợ phản ứng khủng khiếp của bố nếu như mẹ nói cho ông biết cô con gái dịu dàng ngoan ngoãn ngày xưa của ông đang bôn ba gió sương ở khắp mọi miền “rừng thiêng nước độc”. Và rồi nó bảo con rằng: “Thế mày không sợ mẹ mày đau lòng à?… Vì bị con gái nói dối ấy”… Phải rồi, con sợ nhiều thứ lắm, nhưng thứ duy nhất, nỗi sợ hãi duy nhất không xuất hiện trong đầu con khi ấy lại là “sợ mẹ đau lòng vì những lời nói dối của con”. 

Đêm đó con đã không thể chợp mắt được, dù ngày hôm sau con sẽ lên đường đi Myanmar. Con nhớ lại cái tin nhắn cuối cùng đã gửi cho mẹ hồi chiều, cái tin nhắn đã được gửi trước khi con phát hiện ra những mẩu giấy kia, cái tin nhắn “ngớ ngẩn” và vô tâm, con vẫn nói rằng “con đi tình nguyện”. Nhận được tin nhắn ấy, chắc hẳn mẹ đau lòng lắm, vậy mà mẩu giấy cuối cùng trong balo của con (hình như mẹ đã đặt vào đó trong lần con về thăm nhà tuần trước), mẹ vẫn dặn dò chuyện cái cổ họng dễ bị đau khi thay đổi thời tiết của con và chuyện uống thuốc chống say và chuyện nhét bông vào tai trước khi lên máy bay. 

Con đã quyết định gọi cho mẹ, nói với mẹ rằng, sáng nay con sẽ đi Myanmar. Mẹ không nói gì, và rồi một vài giây sau, mẹ nói, mẹ đã biết.

“Mẹ có giận con không?” – “Mẹ chỉ thấy buồn thôi”.

“Con không muốn nói dối mẹ đâu, chỉ vì…” – “Vì cô sợ mẹ không cho cô đi chứ gì.”

“Con sợ mẹ lo” – “Tất nhiên, mẹ cũng không muốn con gái suốt ngày lang thang, nhưng nếu đó là đam mê của con, và nếu con thấy nó có ích, thì mẹ nghĩ, đi đây đi đó cũng tốt”.

“Mẹ không lo cho con à?” – “Cô đừng tưởng mẹ không biết gì, facebook của cô, twitter của cô, blog của cô, instagram của cô, nhật kí hành trình mỗi chuyến đi và cả những ghi chép chuẩn bị trước khi đi của cô, mẹ đều đọc cả rồi. Mẹ thấy cô cũng không đơn giản đâu, nói chung là có thể an tâm được.” 

Và rồi, từ sau đó, dù đi đâu con cũng đều nói với mẹ cả, và dù cho con đã nói hết với mẹ, nhưng những mẩu giấy nhỏ vẫn cứ đều đặn được đặt trong đáy balo của con. Những mẩu giấy nhỏ xinh, đi theo con trên khắp các ngả đường, ấm áp như chính bàn tay mẹ, cho con thêm tự tin trên những cung đường khó khăn, cũng là nhắc nhở con hãy nghĩ đến những người thân trước khi để sự bôc đồng của tuổi trẻ dẫn con liều lĩnh bước vào những cung đường nguy hiểm. 

Tết này con lại đi…

Những mẩu giấy lại theo con trên những chặng đường xa! Sự lo lắng nho nhỏ của mẹ, sự cảm thông và thấu hiểu cho sở thích của con, tất cả được gói ghém kín đáo trong mẩu giấy nơi đáy balo thầm lặng…

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng