Mẹ à!

0

Cuộc đời mẹ là một câu chuyện dài, kể ra thì mẹ tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, nhưng cuộc đời bà như một cuốn tiểu thuyết, một cuốn tiểu thuyết có thật…

Mẹ tôi sinh ra trong một gia đình nhà nông nghèo có 8 anh chị em, và cậu út của tôi không thể phát triển được như người bình thường vì bà ngoại sinh cậu khi đã lớn tuổi. Mẹ là chị cả, nhà nghèo sơ xác lại đông anh em, bởi vậy mà bà sớm phải vật lộn với những lo toan kiếm sống để đỡ đần gia đình. Mẹ tôi chỉ được học hết cấp 2, trình độ không cao nhưng nhờ khéo léo mà sau này mẹ được cơ quan cử đi học và giữ lại làm việc. Cứ ngỡ rằng từ đây cuộc đời khởi sắc, nhưng tại chính nơi này, nơi mà cho mẹ cơ hội thay đổi cuộc đời, mẹ đã gặp bố và lời tiên chi thuở nhỏ mẹ từng nhận được từ một người đàn ông già cùng làng bắt đầu dần trở thành sự thật. 

Trước khi đến với bố, mẹ đã từng chuẩn bị đám cưới với một người đàn ông khác, một người mà theo cảm nhận khách quan của tôi là tốt hơn bố rất nhiều. Ấy thế mà run rủi thế nào mẹ lại cùng bố nên nghĩa vợ chồng, một người đàn ông đã có gia đình và một đứa con gái. Bà bỏ qua rất nhiều cơ hội thăng tiến vì để không phải xa bố, đằng đẵng chờ ông hoàn thành thủ tục ly hôn, 34 tuổi mẹ chính thức về làm vợ của bố. Tuổi xuân của mẹ tôi đã trôi qua như thế, trong sự chờ mong và hy vọng, mẹ cũng thật ngốc, đặt hết niềm tim và tuổi trẻ vào một người đã có gia đình như bố trong bao nhiêu năm trời. Có lẽ trong mắt nhiều người, mẹ tôi chỉ là thứ đàn bà đi phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác, nhưng với tôi, tất nhiên với cương vị là con và theo một cách chủ quan nào đó thì mẹ chỉ là người đàn bà mù quáng vì tình yêu. Tôi cũng chẳng quan tâm người ta nghĩ thế nào, trong tôi mẹ như một vị thần mang trong mình thật nhiều phép màu vạn năng, đối với mẹ chẳng có việc gì là không thể.


Lấy bố, tưởng như cuộc đời sang một trang mới, tưởng rằng bao nhiêu mòn mỏi chờ mong đã được đền đáp xứng đáng khi mà bố tôi hoàn toàn là người đàn ông của gia đình. Từ sau khi sinh anh tôi, mẹ đã nghỉ làm hẳn ở cơ quan, một mình bố ra ngoài kiếm tiền nuôi sống gia đình, cuộc sống khi đó êm đềm và hạnh phúc biết bao. Trong kí ức của tôi, tuổi thơ là một cái gì đó đẹp đẽ vô cùng, cứ như một câu chuyện cổ tích vậy, không phải vì khi ấy suy nghĩ non nớt ngây thơ mà quả thực cuộc sống ấu thơ chẳng có gì khiến tôi phải đau buồn khi nhớ về cả. Cuộc sống với những ngày tháng tươi đẹp ấy cứ vậy tiếp diễn cho đến khi tôi học năm thứ 4 của tiểu học, một biến động đã thay đổi tất cả và mang đi những ngày tháng êm đềm, mãi mãi. 

Có lẽ cho đến tận bây giờ, mẹ tôi chắc vẫn chẳng thể nào tin vào những thứ đã qua, bà đã từng đặt hết niềm tin vào bố, con người thậm chí đã từng cùng bà cắt máu ăn thề, thề rằng một đời thủy chung son sắc, chăm sóc và yêu thương nhau. Ấy thế mà bố tôi đã phản bội lời thề ấy, lừa dối bà và mang về một khoản nợ lớn, mâu thuẫn bắt đầu từ đó, mẹ tôi hoàn toàn bị khủng hoảng khi mà niềm tin vững chắc ấy bỗng chốc sụp đổ. Bất đồng ý kiến, cãi vã cho đến khi không thể dung hòa được nữa, bố tôi ra đi và nói với tôi rằng ông đi kiếm tiền trả nợ, kể từ ấy, suốt 2 năm bố không đặt chân về nhà. Mẹ tôi như con thú bị thương mất hết phương hướng, một mình với đồng lương trợ cấp ít ỏi nuôi hai đứa con thơ ăn học. Những ngày đầu mẹ khóc suốt, cứ mỗi khi màn đêm buông xuống và mọi vật chìm trong giấc ngủ, thì mẹ lại khóc, khóc thống thiết cho những gì đang phải chịu đựng. Những ngày tháng đó, ba mẹ con cực khổ vô cùng, chia nhau từng miếng thịt nhỏ, cũng chẳng bao giờ được ăn hoa quả vào những ngày ngoài rằm và mùng 1, đúng thế, đó là lộc thắp hương. Ngày lễ ngày tết, nhà người ta đoàn tụ xum vầy nhưng nhà tôi chỉ có ba mẹ con thui thủi một mình, tuy là khó khăn, nhưng mẹ chưa bao giờ để chúng tôi phải thiếu thốn gì, tuy là không nhiều, không tốt, nhưng luôn đầy đủ. Tôi còn nhớ có lần mẹ bị gãy tay, vẫn một mình đến bệnh viện bó bột, một tay bị thương, lại còn là tay phải, vậy mà lúc nào hai anh em đi học về cũng đã có sẵn cơm canh tươm tất. Thức ăn cũng chẳng có nhiều, nhưng mẹ nấu ăn ngon lắm, bởi vậy mà bữa cơm nào chúng tôi cũng đều ăn uống rất ngon lành, thâm chí khi ấy, tôi còn lớn hơn những đứa bằng tuổi khác. Còn có lần tôi ốm nằm bệnh viện, cũng chỉ có mình mẹ chăm nom, tôi còn nhớ như in cái thứ dở cơm dở cháo anh trai tôi nấu mang đến, thật sự là khó nuốt vô cùng, vậy mà giờ anh lại đang theo nghề bếp. Còn nữa, tôi còn nhớ lần tôi về nhà với đôi mắt sung húp, tôi khóc rất nhiều, vì sung đột bạn bè ở lớp, mẹ đã ôm tôi thật chặt vào lòng, mẹ nói dù có chuyện gì mẹ cũng luôn tin tôi, tin vào đứa con của mẹ, vậy nên dù có chuyện gì thì chỉ cần nói với mẹ, mẹ sẽ bất chấp tất cả để tin tôi. Thời gian ấy, cũng tủi thân lắm chứ, cũng đã đủ lớn để nhận thức được những thiếu thốn so với chúng bạn, nhưng mẹ luôn bên cạnh, động viên và an ủi. Giống như sạc pin điện thoại, sạc đầy năng lượng mỗi khi anh em tôi chán nản, một người đêm nào cũng khóc nhưng khi bình minh ló rạng, mẹ lại khoác lên người vỏ bọc mạnh mẽ kiên cường nhất có thể, bởi khi ấy mẹ hiểu mình là chỗ dựa duy nhất cho hai đứa tôi. Bao lo toan cực khổ suốt cả cuộc đời, mẹ giờ đây già nua với cái tuổi 58 của mình, cả cuộc đời bà ngập chìm, ngụp lặn chẳng tài nào thoát khỏi cái gọi là bể khổ… 

“Mẹ à, vài tháng nữa con tròn 18 rồi, cũng sắp đến lúc con phải xa mẹ, với một đứa con gái thì con biết cuộc chia xa này là mãi mãi, rồi sắp tới con sẽ đi học ở một nơi khác, ra trường sẽ quay cuồng tìm việc rồi lập gia đình, sẽ chẳng có nhiều thời gian để con bên mẹ nữa. Con chưa bao giờ an ủi khi mẹ buồn, cũng chưa bao giờ mở miệng nói lời cảm ơn và xin lỗi, đôi khi con còn li lợm và cướng đầu chẳng chịu nghe lời nữa. Chắc chẳng có đứa con nào vô tâm như con đâu, vì con không biết thể hiện mẹ ạ, nhưng trong thâm tâm con, chẳng bao giờ con hết yêu thương mẹ cả. Đối với mẹ con có rất nhiều thứ muốn noi theo, bởi vậy mà tính cách con ngày càng giống mẹ đấy ạ. Trong suốt gần 18 năm trời, mẹ luôn dìu dắt, bao bọc, che chở con rất cẩn thận, đến nổi, đôi lúc giờ đây con vẫn cứ ngỡ mình vẫn còn là một đứa trẻ. Nhưng mà, vài tháng nữa thôi, con sẽ tự bước trên đôi chân của mình mẹ ạ, và sau này khi những bước chân con trở nên thật vững chắc, khi mà thời gian đã làm cho đôi chân mẹ run thì mẹ hãy dựa vào con mẹ nhé, để con dìu mẹ những năm còn lại của cuộc đời, thống nhất như thế nhé mẹ yêu…”

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng