Mẹ – Thế giới của con

0

Trảng Bom ngày 07/03/2014

Mẹ ơi, ngày hôm nay con kết thúc kì thi giữa kì. Con kết thúc nó trong buồn tủi và mệt mỏi mẹ à. Con ước gì thời gian quay lại, con sẽ làm bài tốt hơn, con sẽ không chán nản như lúc này. Con đang đọc bài viết của các bạn, các bạn nói lúc khó khăn, lúc thất bại hay đớn đau, gục đầu vào lòng mẹ là hạnh phúc và thanh thản nhất. Con cảm thấy chút ghen tị me ơi. Con nhìn kim đồng hồ, bài thi đã nộp hơn 6 tiếng, nhưng con nhận ra,Ngày 08-03, ngày của một nửa thế giới lại càng gần. Và con thấy rối bời trong cái cảm xúc lúc này hơn bao giờ hết.Từ bé tới giờ, con chưa bao giờ rúc vào lòng mẹ, chưa bao giờ thủ thỉ tỉ tê âu yếm với mẹ. Tự nhiên, lúc này con bật khóc… Con nhớ mẹ.

 Mẹ ơi, chẳng phải con không yêu mẹ, chẳng phải con muốn dè xẻn tình cảm của con đối với mẹ. Chỉ là, con gái của mẹ nhút nhát quá. Mẹ biết không, con nhớ lúc trước, mấy lần mẹ ngủ con định hôn lên trán mẹ ấy, nhưng rồi lại thôi. Hôn ba thì dễ rồi, ba lúc nào cũng cưng nựng con. Nhưng mẹ thì khác. Từ ngày con bi bô tập nói, từ ngày con biết mở mắt tròn xoe nhìn con gà con cún, mẹ với con ít có cử chỉ yêu thương. Mẹ thương con theo cách khác, nó biểu hiện ở sự chăm lo cho gia đình, Ở cái nơi gió thổi quanh ăm, sương giăng tứ phía, nhà mình nghèo. Mẹ thương con bằng cách làm lụng bươn chải đủ nghề lo cái ăn cái mặc, mẹ khóc khi con chơi té đụng vào cái bếp đang đỏ lửa để nấu nồi bánh. Hình như mẹ có nói là tại mẹ mà con mới bị bỏng. Nhưng mẹ à, vết sẹo dài trên má vì bỏng ngày ấy, nó nhắc con tình yêu của mẹ. Con lại nhớ ngày ấy, ông bà nội không thích mẹ làm dâu, cầm đồ đạc của nhà mình đem vứt ra đường, mẹ cùng bố tay xách nách mang, bồng bế ba đứa con đi cùng trời góc bể. Mẹ ơi, lúc này đây, tự nhiên nước mắt con lăn dài. Cuộc đời bố mẹ phiêu bạt khắp nơi nhưng không vì thế mà con thấy mẹ chán nản buông xuôi. Mẹ như con ong chăm chỉ cùng sự kiên cường khôn tả, mẹ vực cả gia đình dậy. Từ đôi bàn tay khéo léo, mẹ bán bánh da lợn, bánh gai, bán xôi bán chè rồi cả trái cây mà nuôi tụi con khôn lớn. Thương lắm đôi bàn tay mẹ. 

Ngày tháng cứ trôi đi, con ngày càng khôn lớn, gia đình mình khá giả hơn rất nhiều. Nhưng ông trời sao thử thách mẹ quá. Ngày ấy biết bố không chung thủy, mẹ đớn đau, mẹ khổ sở. Một cuộc tình kéo dài hơn mười lăm năm tưởng có thể đứt. Con và anh hai, chị ba cũng nước mắn ngắn dài, bảo mẹ li dị. Vì mẹ đáng thương quá, vì mẹ khốn khổ và bị dày vò quá. Lúc ấy con nghĩ, đã hết rồi cái thuở bố cùng mẹ người đầu chợ người cuối chợ cùng nhau bán trái cây, qua rồi lúc chị ba học mẫu giáo đem khoe phiếu bé ngoan và cả túi quà thưởng. Con còn nghĩ ngày mai ra tòa, con sẽ theo bố hay theo mẹ? Con sẽ đối mặt với sự tủi hổ như thế nào đây? Thế nhưng, vì mẹ là mẹ của con, vì trái tim mẹ bao la quá. Con thương mẹ bao nhiêu lại càng khâm phục mẹ bấy nhiêu. Ngần ấy sóng gió, mẹ vẫn yêu thương bố, vẫn tha thứ cho bố. Để giờ đây, con lại được ôm hôn bố và ngắm nhìn mẹ mỗi ngày. 

Khó khăn vẫn chưa qua, bố bây giờ bị bệnh cũ tái phát, một mình mẹ lại bươn chải giữa đời. Một ngày con chỉ gặp mẹ vài tiếng, lúc mẹ đi bán hàng về thì con đã yên giấc. Nhưng chính nhờ sự tảo tần ấy, mẹ đưa con và chị vào cấp ba, đưa anh hai vào đại học và hơn thế, mẹ vẫn yêu bố như ngày nào. Giờ này lúc này, con biết mẹ đang đứa giữa bụi đường, tay thoăn thoắt nướng những chiếc bánh mà có người gọi vui là bánh “dog” hay ” chó nóng”. Đường đã lên đèn, bóng mẹ vẫn hiện diện ở đó mỗi ngày. 

Con đã mười lăm tuổi, chưa khi nào hát tặng mẹ một bài, nấu một bữa cơm tặng mẹ hay đơn giản là tặng mẹ một nhành hoa nhân ngày của mẹ. Con làm phật lòng mẹ bao lần để rồi sau đó nhận ra, ánh mắt mẹ đau xót biết bao. Con vung tay vùng vẫy muốn thoát khỏi sự quản lí của mẹ, nhưng chính những lúc đau khổ khó khăn, con lại nhớ mẹ tột cùng. Mẹ ơi, ngày mai 08-03, con vẫn chưa hết buồn vì bài kiểm tra đâu mẹ à, con cũng không tặng hoa cho mẹ đâu, vì bố đã tặng rồi. Nhưng món quà con tặng mẹ, chỉ là một cái ôm và một câu nói:  

” Mẹ là một phần của cả nửa thế giới. Nhưng với bố con con, mẹ là cả thế giới”.

Cầu chúc bình an và hạnh phúc sẽ luôn ngự trong gia đình mình, mẹ nhỉ. Con yêu mẹ.

Mẹ – Thế giới của con
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng