Nghĩ về mẹ

0

Có lẽ mỗi người trong chúng ta đều yêu quý và kính trọng người có công ơn sinh thành và nuôi nấng ta từ tấm bé, riêng bản thân tôi, tôi coi đó là một tình cảm đặc biệt. Cuộc đời tôi là sự thiệt thòi và thiếu may mắn trong con mắt của người đời nhưng tôi thấy nó thật bình thường và tôi chấp nhận nó.

Mẹ ruột của tôi qua đời khi tôi còn rất nhỏ, kí ức chẳng còn lại bấy nhiêu. Tôi có nhớ, tôi có quên. Nhưng dù có nhớ có quên bao nhiêu, tôi vẫn yêu mẹ bởi những điều tôi nhớ là hạnh phúc và những điều tôi quên cũng chỉ là hạnh phúc. Một đứa trẻ chỉ năm tuổi chắc chẳng thể nhớ được khuôn mặt của người mẹ đã qua đời những mười bốn năm. Một đứa trẻ lớn lên thiếu vắng tình thương nhưng lại sống với nghị lực và sự cố gắng mà mẹ nó đã răn dạy, một đứa trẻ như vậy sẽ sống thật mạnh mẽ trong cuộc đời. Và tôi sẽ là đứa trẻ như vậy.

 

Cha tôi có đi bước nữa, tôi cũng có mẹ kế. Dì ghẻ con chồng, tôi sống không hạnh phúc và sống không bất hạnh. Tôi luôn nhận được tình yêu thương nhưng chẳng trọn vẹn. Tôi hiểu và cảm thông. Dì của tôi không có con, dì nuôi tôi và chị tôi, dì chỉ thương chúng tôi mà chẳng yêu chúng tôi, tình thương tời từ tấm lòng. Vẫn có lúc tôi cãi dì, vẫn có khi tối ghét và giận dì. Tôi chỉ mới mười tám tuổi, tôi vẫn còn nóng nảy. Tôi vẫn hận cuộc đời này sao mà bất công. Tôi vẫn uất phẫn bởi tình thương mà mình nhận được sao chảng trọn vẹn. 

Có lẽ những gì mà tôi nói khi bắt đầu có thể khác với những gì tôi đang nói nhưng đó là những dòng cảm xúc thật sự mà tôi trải qua từng từng giờ. Và những dòng sau đây sẽ là tôi của 10 năm nữa. 

Tôi không nhận được tình thương trọn vẹn nhưng tôi quyết định rằng mình sẽ sống một cách trọn ven. Tôi có lẽ đã dành tất cả tình yêu cho người mẹ quá cố, người mà tôi nhớ khi buồn, muốn chia sẻ khi vui. Vậy nên với dì, dì à, con sẽ dành cho dì tất cả sự kính trọng, lòng biết ơn, con sẽ làm con của dì. 

Mấy ai bất hạnh như tôi, mấy ai hạnh phúc như tôi.  

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng