Thư gửi…Ba

0

Thư gửi…Ba 

Hôm nay xem lại lịch trong điện thoại, con mới chợt nhớ ra, ngày 8 tháng 3 đang đến rất gần rồi Ba ạ. Nhìn sang Mẹ đang cặm cụi nấu cơm, suy nghĩ mãi về 1 món quà tặng Mẹ, nhưng sao con không biết phải tặng gì cho Mẹ. Chợt nhớ đến Ba, món quà của Ba tặng chắc chắn sẽ ý nghĩa gấp vạn lần rồi. Nhưng tình yêu thôi thì không đủ chiến thắng Sinh Lão Bệnh Tử, không đủ để mang Ba từ thế giới bên kia trả về lại cho 3 mẹ con con.

 

 

Một lá thư thì không đủ để kể hết những cực khổ mà Mẹ đã chịu đựng. Có những thứ không thể kể bằng lời, viết bằng chữ, chỉ có thể cất giữ trong tim. Nhưng Ba ơi, ở bên kia, Ba hãy cứ tự hào và yên tâm đi nhé. Tự hào vì Ba có 1 người vợ tuyệt vời như thế, và yên tâm về 2 đứa con gái của Ba. Người ta thường nói “COn không cha như nhà không nóc”. Nhưng 17 năm qua, dẫu cho nhà mình không còn nóc, nhưng 2 chị em con vẫn chưa 1 ngày bị giông bão ngoài kia làm cho bị “ướt”. Mẹ vẫn luôn bảo vệ chị em con, thay cả phần của Ba.  Mẹ dạy 2 chị em công dung ngôn hạnh, dạy chị em con cách làm người. Mẹ từng nói “Mẹ không cần người khác khen 2 chị em con đẹp hay tài giỏi, mẹ chỉ cần nghe người khác khen con gái của Ba Mẹ ngoan”. Khi con dẫn cậu bạn trai về nhà, mẹ lại đóng vai của Ba, thăm dò hỏi thăm đủ điều “chàng rể tương lai”. Khi cậu ấy xin phép dẫn con đi xem phim, con có cảm giác mẹ dùng ngữ khí của Ba mà căn dặn “Không được về trễ”. 

Quả thật, nhà mình không khá giả, có lẽ Ba cũng sẽ lo lắng lắm, khi Ba ra đi để lại 2 đứa con đang tuổi ăn tuổi học,  nhưng Ba yêu của con hãy yên tâm, vì 1 ngày chịu cực chịu khổ chịu thiệt thòi, chị và con cũng chưa từng trãi qua. Hết giờ học, chị em con cũng được ở nhà ấm êm,  có tivi để xem, có sách để đọc, có thức ăn ngon để ăn,  tết vẫn có quần áo mới để mặc, có vài ba đồng để tiêu xài như chúng bạn. Tất cả đều được đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân, cả cuộc đời của mẹ. Đánh đổi những sợi tóc bác, đánh đổi từng nét chân chim nơi khóe mắt, cả những nụ cười và giọt nước mắt của Mẹ. Chúng con được nuôi lớn như vậy, mọi thứ vẫn tốt mà, đúng không Ba? 

Tuổi trẻ của chị Hai và của con, không ít những lần bốc đồng, không ít những lần nổi loạn. Nhưng Mẹ đã là người kéo chúng con lại, giữ cho những lần nổi loạn của chị em con ở mức độ vừa phải. Con không biết cảm giác lúc nhỏ, khi được Ba Mẹ tập đi như thế nào, nhưng Ba biết không, cảm giác khi con có 1 quyết định quan trọng gì đấy, có lẽ giống hệt như mới tập đi vậy. Vẫn có Mẹ đứng phía sau động viên, dõi theo từng bước từng bước chập chững của con. Cái cảm giác an toàn, chỉ cần bước đi về phía trước, vì biết rằng, phía sau con luôn còn có Mẹ, đỡ lấy con bất cứ khi nào con ngã xuống. Con nhận ra, con dù có lớn đến thế nào, vẫn chỉ mãi là đứa trẻ vừa tập đi của Mẹ.  

Rất lâu, con không thấy Mẹ khóc. Chị Hai bảo từ ngày Ba mất, mẹ chỉ khóc 1 lần duy nhất, là lúc con bệnh, bệnh thập tử nhất sinh. Vậy đó, nước mắt của Mẹ, cả đời chỉ dành cho chồng, cho con. Con không biết, nếu Ba còn sống, cuộc sống của cả nhà có thay đổi gì, theo chiều hướng nào. Nhưng không ít lần con ước nguyện trong đêm, mong có 1 phép mầu mang Ba trả về cho Mẹ và chị em con. Để mẹ không còn phải vất vả đi làm công nhân, nuôi lớn 2 chị em con. Để ổ điện trong nhà không phải được sửa chắp vá, để cái tết của cả nhà lại đầm ấm và đông vui thật sự. Để Mẹ có thể cười nhiều hơn, hạnh phúc hơn. Nhưng Ba hãy tin tưởng 2 chị em con, nếu không mang lại được cho mẹ 1 cuộc sống giàu sang, chí ít, chúng con cũng sẽ mang lại cho mẹ nụ cười. Con hứa với Ba, con hứa bằng tất cả mọi thứ con có, con xin hứa. 

Mùng 8 tháng 3 này, cậu bạn trai hỏi con thích món quà gì? Thích đi đâu? Nhưng con từ chối rồi Ba ạ. Con bảo cậu ấy hãy dành món quà đó cho mẹ cậu ấy, hãy dành ngày hôm nay cho người phụ nữ của cậu ấy, cũng như con, cũng sẽ dành ngày này, cho Mẹ, người phụ nữ của cuộc đời con. Ba có ganh tị không? Ba không được ở cạnh mẹ, Ba không được gọi Mẹ là người phụ nữ của mình, cũng không được Mẹ chăm sóc từng chút một. Nhưng con và chị Hai đang được hưởng thụ hết tất cả. Nhưng con sẽ làm cả phần của Ba nữa, nên ở bên kia, Ba hãy dõi theo và phù hộ cho ba mẹ con con thôi, Ba nhé. Mọi thứ, hãy để con lo. Đứa nhỏ 22 tuổi này, con sẽ làm được. 

Con đã tính viết 1 bài viết thật dài, kể về những vất vả lo toan mà Mẹ đã trãi qua trong chừng ấy năm. Nhưng bị Mẹ đọc được mất rồi. Mẹ cười bảo “có gì đâu mà viết, còn nhiều người cực khổ hơn mẹ mà”. Nhưng con nhìn thấy 1 làn nước ẩn sâu trong đôi mắt Mẹ. Nên rồi con quyết định sẽ không viết như vậy, những thứ ấy, con sẽ chỉ giữ trong tim, con sẽ dành nó để kể cho đứa con tương lai của con, rằng Bà Ngoại đã yêu thương Mẹ chúng như thế nào. Vậy nên, con quyết định viết thư gửi cho Ba, viết để Ba có thể tự hào về người phụ nữ của Ba. Nhưng con không muốn lá thư này quá nặng nề. Con biết Ba cũng không đành lòng nhìn mấy mẹ con vất vả. Nên con chỉ viết những điều mà con nghĩ, Ba hẳn sẽ rất vui, Ba hẳn sẽ yên lòng và hẳn là rất tự hào về vợ yêu dấu của Ba.  

Hãy luôn ở bên cạnh Mẹ và chị em con, Ba nhé. Ba nợ Mẹ những nụ cười đấy, hãy tìm cách trả lại cho Mẹ, Ba nhé. Như là, hãy là 1 người chồng tốt của Mẹ, ở kiếp sau.a

Con sẽ nói với Mẹ. Ba cũng yêu Mẹ và chị em con cũng vậy.

Con chào Ba. 

Đứa con gái Út của Ba. 

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng