Nhật ký sinh viên :Mẹ tôi…

0

9/06/2013

Quê hương tôi – đã qua lâu rồi cái thời mái nhà tranh, cây đa bến nước sân đình nhưng vẫn còn đó dòng sông xanh êm đềm con nước chảy ,bờ đê dài tre mọc gió đu đưa .Quê tôi đẹp lắm,không có bếp tranh tỏa khói lam chiều ,không có tiếng sáo diều trong nắng chiều hoàng hôn như trong thơ ca nhưng có mùi hương của lúa chín khi ngày mùa đến ,có con đập nước trong vắt nuôi lớn tâm hồn tuổi thơ,có những giọt mồ hôi tưới thắm những cánh đồng ,và ở đó có hình bóng một người in hằn trong ký ức tôi mỗi khi nhớ về – Mẹ tôi… 

 

Tôi nhớ…. 

Nhớ cái thời còn nhỏ ,ngày đó tôi còi lắm mẹ phải bắt cóc ,bắt ếch cho tôi ăn ,giành từng quả trứng gà son mới nở để dành cho tôi .Mỗi bữa cơm ngày nào tôi cũng hỏi “ có chi ăn không mệ(mẹ)”.Dù có hay không mẹ luôn dành cho tôi những món ngon nhất .Mẹ tôi gầy lắm,cao cao cái gì ngon mẹ đều để dành cho tôi hết , mẹ chẳng bao giờ mua gì cho mình cả .Đến ngày tết thấy chúng bạn ai cũng có quần áo mới ,lúc nào tôi cũng vòi vĩnh .Mẹ thương tôi nên lúc nào cũng cho tôi bằng bạn bằng bè .Tôi nhớ có lần tôi hỏi “ Sao không  thấy lúc nào mệ mua quần áo rứa?” ,mẹ chỉ mỉm cười “mệ mặc đồ của chị Huyền được rồi”.Tôi là con út nên được cưng nhất nhà ,nhà làm nông nhưng ít khi mẹ bắt tôi phải làm gì ,chỉ có học thôi .Cái gì mẹ cũng dành làm hết ,ít khi thấy mẹ ốm .Hôm nay bị ốm cùng lắm là ngày mai mẹ lại đi làm trở lại không như tôi nằm cả ba bốn ngày .Mẹ nấu ăn ngon lắm ,anh tôi đi làm ăn xa ngày tết nào về cũng bảo “Đồ ăn trong đó nấu thua mệ hết”.Mẹ ít khi đi chợ, cái gì mẹ cũng tự làm ,nuôi gà ,rau củ quả.Ngày đó ,tôi ngu ngơ đâu biết gì lúc nào tôi cũng chỉ biết cho mình ,hôm nay mặc đồ gì ,ăn món gì mà thôi có đâu hay mỗi món ăn là mồ hôi, là nước mắt thấm dài trên bờ vai mẹ.Ôi mẹ tôi ! 

Giờ đây, khi đã lớn khôn ,bước vào cuộc sống sinh viên đầy thiếu thốn phải tự làm hết mọi thứ đi chợ ,nấu ăn khi ốm đau tôi mới thấy mẹ vất vả đến chừng nào.Phố thị ồn ào tấp nập ,trong ánh đèn đêm loang lổ nhiều khi thấy mình hiu quạnh.Chợt nhận ra … mẹ không thể theo tôi ,chăm sóc cho tôi mãi được .Đã đến lúc tôi phải tự bước đi bằng đôi chân gầy gò, ốm yếu của mình mà thôi.Nghĩ đến ngày xưa ,nhớ đến mẹ sao thấy lòng mình mặn chát tự trách mình sao quá vô tâm.Nếu như ngày xưa tôi biết nghĩ hơn ,nếu như ngày đó tôi biết giúp mẹ nhiều hơn ,nếu như ngày đó tôi biết thương mẹ nhiều hơn,nếu như…không có “nếu như”. 

Ngày tôi đậu đại học, mẹ vui lắm mẹ đi chợ mua rất nhiều món ngon ,mẹ kể đi trong làng ai cũng hỏi rồi mẹ nói :”Số mi đúng là số sướng”.Tôi là con út ,cả nhà mỗi mình tôi còn đi học nên được cưng chiều ,tôi đi học mẹ không để tôi thiếu cái gì .Ngày tôi đi vào Huế học mẹ chuyển bị cho tối biết bao là thứ từ bộ quần áo giặt thơm tho đến cái bàn chải đánh răng bỏ cẩn thận. Mẹ không nói nhưng trong ánh mắt mẹ cũng thoáng lên chút buồn .Tôi nghe chị tôi kể lại” Mệ nhớ mi lắm đó ,mệ nói ở nhà thì hay nạt rứa chơ đi rồi cứ nhìn mấy bộ đồ cũ của hấn lại nhớ nằm khóc một mình”. 

Không biết giờ này mẹ đã ngủ chưa,hay còn lo buộc từng bó rau để sáng mai đi chợ bán ,muối từng hũ rau hũ cà dành dụm tiền để gửi vào cho tôi.Mỗi lần đến tháng mẹ đều gọi điện cho tôi hỏi xem con đã hết tiền chưa? Con khỏe không? Béo lên tý nào không?.Biết tôi đi làm thêm mẹ nói “Con thiếu gì thì nói ,không được đi làm thêm lo mà học .Ở nhà dù khổ vẫn lo được cho con ăn học đầy đủ Biết chưa?”. 

Mẹ không trang điểm không nhung lụa,không phấn son như người ta nhưng trong mắt tôi mẹ là người đẹp nhất .Tôi thầm cảm ơn cuộc đời , cảm ơn ông trời đã cho tôi được là con của mẹ.21 tuổi tôi chưa bao giờ mua cho mẹ một viên thuốc ,tặng mẹ một bó hoa hết.Là con trai,biết rằng rất khó để nói “Con yêu mẹ !” nhưng tận sâu trong đáy lòng chắc chắn tôi sẽ nói “Mẹ ơi ! Con yêu mẹ !“ 

Giờ đây khi tâm hồn tôi đã có chút chai sạn ,đã lớn khôn ,đã bám vào đó những xô đẩy của cuộc sống có lẽ tôi mới thấm hết những lời kinh phật :

 ”Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha

Biển nước mênh mông không đong đầy tình Mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha

 

Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn

Mang cả tấm thân gầy Cha che chở đời con

Ai còn mẹ xin đừng làm Mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe con”                            

Thái Thịnh

SĐT:01649746562

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng