Nơi phương trời nhớ mẹ

0

Mẹ con từ thuở ấu thơ 

Sớm hôm hiếu lễ phụng thờ song thân.

Tuổi thơ cho đến tuổi xuân 

Đêm đêm khúc hát âm thầm ru em. 

 Khi thổi lửa, lúc lên đèn 

Giỏi giang việc lớp, ấm êm việc nhà. 

Thời gian như nước trôi qua 

Tuổi xuân như sóng vỡ òa rồi đi… 

Đời người con gái có thì 

Vâng lời ngoại dặn mẹ đi lấy chồng. 

Tình yêu mẹ có biết không 

Lên xe hoa tự hỏi lòng nhớ ai? 

Qua sông mới thấy sông dài 

Đếm ngày mới thấy ngày dài hơn sông. 

Quê nhà mẹ vẫn ngoái trông 

Xe về nhà chồng nước mắt chứa chan. 

Đêm xuân gió lạnh cơ hàn 

Mình mẹ lặng lẽ buông màn vén chăn. 

Ba còn bận việc xa xăm 

Sau tân hôn đã biệt tăm chẳng về. 

Đêm lạ nhà mình mẹ hiu hắt 

Nhớ quê hương lòng thắt quặn đau! 

Thương thay thân phận bèo dâu 

Trách người hờ hững làm đau lòng người. 

Một tháng cả ba mươi ngày thế 

Ba đi về chẳng ở một đêm 

Nỗi lòng mẹ lại buồn thêm 

Cô đơn với cả một miền cô đơn. 

“Ước trời phật thương con đoái chút 

Ban cho con một mụn con thơ” 

Khi đau ốm lúc bơ vơ 

Có tiếng con nhỏ vỗ về “mẹ ơi!” 

Lời khẩn nguyện ông trời đã thấu 

Nhưng niềm vui đong đấu chưa đầy

Mà buồn đau đã vội thay 

Con chưa đến đã vội bay về trời. 

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi 

Gối chăn ướt sũng lòng người đang mưa. 

À… ơi… câu hát lưa thưa 

Nhớ em nhớ tiếng cười đùa của em. 

Nhà im ắng đến thèm tiếng trẻ 

Thạch sùng kêu vắng vẻ đêm thâu. 

Đời người chẳng ước sang giàu 

Ước đàn con nhỏ bên nhau chơi đùa. 

Nắng lên sẽ đuổi cơn mưa. 

Niềm tin mang tiếng cười xua nỗi buồn. 

Ông trời chẳng một lần bội tín 

Mẹ lại mang một tiểu sinh linh 

Mười ngày chín tháng mẹ sinh 

Một em bé nhỏ bình bình an an. 

Là con đấy thiên thần bé mọn 

Ôm con còn đỏ hỏn trong tay. 

Ầu ơ mẹ hát ngày ngày 

Từng câu từng tiếng gió bay về trời. 

Lớn lên con nhớ từng lời 

Từng vần từng chữ à ơi ru hò. 

Cái cò bay lổng bay lơ 

Bay từ ruộng lúa bay về nôi con. 

Cánh cò bay lả rập rờn 

Tay mẹ đưa quạt cho con giấc nồng. 

Cái cò cái vạc cái nông 

Một mình mẹ cấy giữa đồng ban trưa. 

Cái cò đi đón cơn mưa 

Tối tăm mù mịt mẹ chưa được về. 

Cái cò là cái cò quê. 

Mẹ đi làm về tay lại đưa nôi. 

Trên trán mẹ mồ hôi từng giọt 

Cho lúa khoai thêm ngọt thêm bùi. 

Cho cha mẹ những sướng vui 

Cho con thơ những nụ cười ấm êm. 

Từ bàn tay mẹ ươm mầm nhỏ 

Con như hạt tách vỏ lớn lên 

Mồ hôi, nước mắt mẹ hiền 

Dưỡng nuôi con sống an yên suốt đời. 

Mai đây tung cánh giữa trời 

Chỉ xin bay hết một lời mẹ ru. 

Con sau này có bao giờ 

Phương trời cách biệt xa quê mẹ hiền. 

Bóng hình mẹ dưới mái hiên

Ngóng chờ con nhỏ nơi biền biệt xa. 

Con xin mẹ hãy tin là 

Trái tim con… cả quê nhà mẹ yêu. 

 

 

 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng