Tôi nhớ về những người phụ nữ của mình như thế nào

0

Khi tôi còn nhỏ, thế giới trong mắt tôi đầy rẫy sự bất công và vô lý. 

Dĩ nhiên, khi lớn lên, cái nhận định đó cũng thay đổi đi nhiều. Nhưng đó là kết quả có được sau cả một quá trình nhận biết, đấu tranh, thỏa hiệp và chấp nhận, tức là cần đến nhiều sự khôn ngoan và kiên nhẫn hơn – điều mà tôi lúc sáu tuổi vô cùng thiếu sót. Vậy nên mới có chuyện tôi ấm ức, hằn học ra mặt với mẹ và chị mỗi dịp thấy mẹ chỉ mua duy nhất một chiếc áo mới.

Vào những năm cuối cùng của thế kỉ 20, nói theo cái cách mà thời đại bây giờ ưa chuộng là lảng tránh tới mức có thể thì gia đình tôi chẳng khá giả cho lắm. Khi không đủ nguồn lực, cụ thể hóa là tiền, người ta phải dằn lòng đánh đổi và hy sinh những ước vọng nhỏ bé cho thứ cao đẹp và hiện thực hơn, mẹ tôi là điển hình rõ nhất. 

Nhưng bất hạnh thay, ngay cả khi loại trừ được một đối thủ, phần thưởng chiến thắng cũng không thuộc về tôi. Nếu trên đời có kẻ ngu ngốc và kỳ quặc nào cảm thấy buồn bã khi được hưởng lại số tài sản mà chẳng mất công tạo ra, danh ấy ắt hẳn của tôi. Chẳng cần hầu nhau ra tòa tôi cũng nghiễm nhiên được thừa kế đồ từ chị: sách vở, áo quần… .  Nhưng tôi chẳng tài nào sung sướng nổi. Giá mà, tôi là chị của chị tôi! 

Tranh chấp tài sản mới và ti tỉ những chuyện nhỏ nhặt khác tương tự thế, khiến tôi chẳng yêu quý gì chị. Tôi thường hay canh cánh trong lòng mỗi lần chị ốm phải ở nhà còn tôi phải đi học chỉ do ghen tị. Tôi cũng hay phàn nàn vì chị là chị, nghĩa là tại cái chức danh cũ mèm đó mà dù chỉ hơn tôi đúng một tuổi, chị có nhiều thứ quyền, đặc biệt là quyền phán xét tôi mỗi lần phạm lỗi. 

  

Nhưng sau một ngày sắm vai bà chị kinh điển tôi chưa kịp vui mừng vì thỏa mãn mong ước đã thấy buồn như con chuồn chuồn với mớ nhiệm vụ trên trời rơi xuống như rửa chén, gấp áo quần. Hóa ra, cái giá cho thân phận ấy lại tốn nhiều công sức đến vậy. Tôi quyết định quay lại là chính mình: là một đứa em bướng bỉnh, một đứa con hay đòi hỏi, và một kẻ định nghĩa hạnh phúc đơn giản bằng việc không phải cầm chổi quét nhà. 

Cho đến những năm cấp hai, khi sự chín chắn còn là một món quà gần với tưởng tượng hơn thực tế, tôi vẫn nhìn thế giới bằng đôi mắt cũ, khác chăng là cách thức phản ứng lại với những gì thu nhận được có cộng thêm đôi chút điên rồ. Thay vì chống đối một cách bất lực, tôi khỏa lấp những điều tự cho là vô lý bằng những suy nghĩ hay mong ước thậm chí để tìm ra ý nghĩa còn khó hơn lên trời. Chính sự sáng tạo đặt nhầm chỗ đó đã có lần khiến mẹ tôi buồn. 

Dạo ấy, vì cái miệng làm tội cái thân, tôi với con bạn cùng bàn bị cô ân xá bắt viết bản kiểm điểm đưa về trình gia đình. Mẹ tôi không hẳn là người dịu dàng. Sự nghiêm khắc của bà đôi lúc khiến tôi thấy bà thấp thoáng giống hình tượng của mụ dì ghẻ hơn. Vì vậy, trước để hoàn thành sứ mệnh bất khả thi này, kế đến để chứng minh sự sai lầm của đại đa số cho rằng: mẹ là duy nhất, tôi đã  giao cái thiên chức cao quý đó cho thằng bạn hàng xóm. Tích tắc! Vấn nạn chữ ký phụ huynh được giải tỏa. Nhưng vải thưa không che được mắt thánh, tội lỗi bị phanh phui. Hôm đó, lần đầu tiên in sâu vào tâm trí tôi sự tức giận của mẹ đã trào ra trong những giọt nước mắt.  

Mãi về sau, tính tới lúc học đại học xa nhà tôi đã không ít lần gây ra muộn phiền cho mẹ và chị. Tôi vốn thường nghĩ rằng những điều ấy chẳng có gì to tát so với những hình phạt họ đã giành cho tôi. Nhưng bây giờ, khi đã trưởng thành và trải qua nhiều biến cố, tôi nhận ra rằng không có gì quan trọng với cuộc đời mỗi con người hơn tình thân. Thời gian trôi qua rất nhanh, ngày hôm nay còn gặp mặt, biết đâu ngày mai là chia ly. Đừng để những giận hờn vụn vặt làm cho thứ tình cảm quý giá đó bị hư hao. Lời cuối cùng, tôi chỉ muốn gửi đến hai người phụ nữ tuyệt vời của  mình lời cảm ơn và xin lỗi.

Tôi nhớ về những người phụ nữ của mình như thế nào
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng