Con cám ơn mẹ!

0

Tháng ngày trôi đi dáng mẹ ngày càng hao gầy, những nếp nhăn trên gương mặt mẹ lại nhiều hơn, thế nhưng vì cuộc sống mà con đã không được ở bên mẹ mỗi ngày, con rất muốn mỗi ngày khi thức dậy được ăn cơm mẹ nấu, được nghe thấy tiếng mẹ mắng yêu khi còn làm điều gì đó chưa đúng, ngắm nhìn nụ cười hiền hậu của mẹ nữa mẹ ơi.

 

Cuộc đời mẹ là những tháng ngày vất vả thức khuya dạy sớm kiếm tiền nuôi hai anh em con ăn học thành người, cho đến ngày hôm nay mẹ vừa là mẹ vừa đóng vai trò làm cha để nuôi dạy hai anh em con, con biết trong lòng mẹ đôi lúc rất cô đơn vì một mình phải gánh vác hết, có lúc con luôn mong ông trời đừng bất công với mẹ, đừng mang đi cha quá sớm, thì mẹ đã không phải vất vả gồng mình lên mỗi ngày để gánh vác gánh nặng gia đình chồng. Cha mất khi con học lớp 9 anh cả vào đại học năm thứ nhất, lúc đó con chưa đủ lớn để cảm nhận hết được những đau đớn mà mẹ đang trải quan thế nhưng con biết mẹ đã hụt hẫng, mất đi chỗ dựa lớn nhất của mình, vậy nhưng mẹ đã nén lại nỗi đau trong lòng và cố gắng làm tất cả vì hai con đang tuổi ăn, tuổi lớn. Bà nội vì cú sốc cha mất nên đã ốm và bị liệt nửa người, nỗi đau chồng nỗi đau, sự vất vả lại đè lên đôi vai mẹ, hàng ngày mẹ đi dạy, về nhà mẹ lại tất bật với những việc không tên và chăm sóc bà nội. Vất vả là thế nhưng mẹ luôn động viên anh em con cố gắng ăn học cho thật tốt, anh cả thấy mẹ vất vả đã xin mẹ nghỉ học để đi làm thế nhưng mẹ nói “Mẹ có vất vả, có cực khổ như thế nào mẹ cũng chịu được, các con có thương mẹ thì hãy học hành cho thật giỏi, đừng phụ mẹ”, rồi cả ba mẹ con cùng khóc. 

Bà nội qua đời khi sức khỏe quá yếu mẹ lại lo toan cho vẹn toàn với gia đình nhà chồng, không một câu than thở hàng ngày mẹ vẫn cố gắng làm việc và giành giụm từng đồng lương ít ỏi của mình để nuôi hai anh em con. Thời gian trôi đi có rất nhiều việc đã xảy ra nhưng mẹ vẫn là trụ cột vững chắc nhất của hai anh em con, dù chúng con có xa mẹ thì chúng con vẫn nhận được những lời động viên, chia sẻ từ mẹ, tình yêu thương, sự chở che của mẹ đã nuôi lớn anh em con thành người. 

Giờ đây khi chúng con đã khôn lớn, trưởng thành, hai anh em đều công tác và sống xa nhà, mẹ một mình lẻ bóng sớm hôm không có người bầu bạn, tuổi mẹ đã cao nên sống một mình con không an tâm,con và anh bàn và muốn đưa mẹ lên ở cùng thế nhưng mẹ đã gạt đi, mẹ nói “Mẹ còn ở nhà để thờ cúng tổ tiên, các con trưởng thành và vì công việc hãy cố gắng phấn đấu không phải lo cho mẹ”. 

Mẹ ơi con biết công ơn sinh thành dưỡng giục của mẹ không gì có thể sánh được, cuộc đời con được như ngày hôm nay tất cả là nhờ vào đôi vai gầy của mẹ gánh vác, chưa một lần con được đền đáp công ơn sinh thành với mẹ, chưa một lần con được báo hiếu với mẹ, con muốn mang lại cho mẹ thật nhiều, nhiều hơn nữa những gì mẹ đang có thế nhưng mẹ bảo “Chỉ cần thấy các con mạnh khỏe, hạnh phúc, thành đạt đó là các con đã báo hiếu cho mẹ rồi”, cám ơn mẹ đã sinh ra con, cho con được làm con của mẹ, cám ơn mẹ đã nuôi dạy con để con lớn lên được bằng bạn bằng bè, cám ơn mẹ đã luôn bên con cho con điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, cám ơn mẹ đã tiếp thêm sức mạnh mỗi khi con cảm thấy mình đang gục ngã, …. Con yêu mẹ vì mẹ là duy nhất của con! 

Con cám ơn mẹ!
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng