Hoa Đào Đỏ

0

Bên chiếc giường bệnh, trong khoa dành cho những bệnh nhân ung thư vú giai đoạn 3 -giai đoạn cuối cùng. Một người phụ nữ hốc hác ngồi ghé vào mép giường, vuốt nhẹ nhàng lên mái tóc lưa thưa của cô con gái, mái tóc rụng gần hết bởi căn bệnh quái ác.

 

– Hoa đào nở chưa mẹ ơi?

– Chưa đâu con, năm nay lạnh quá, chắc hoa đào nở muộn hơn, đợi con khỏe, mẹ con mình sẽ đi chọn đào tết nhé!!! 

Bên chiếc giường bệnh, trong khoa dành cho những bệnh nhân ung thư vú giai đoạn 3 -giai đoạn cuối cùng. Một người phụ nữ hốc hác ngồi ghé vào mép giường, vuốt nhẹ nhàng lên mái tóc lưa thưa của cô con gái, mái tóc rụng gần hết bởi căn bệnh quái ác. Cô gái quay mặt vào tường. Có lẽ cô đang hy vọng một điều gì đó, hoa đào chỉ là cái cớ, cớ để cô gợi tên một người cô yêu, anh chàng nào đó, đã từng tặng cô cành đào nở sớm nhất mùa đông, không phải đào hồng thắm, mà là đào đỏ anh đem từ Lạng Sơn trong một lần đi công tác. Cô yêu anh và yêu hoa đào. 

Bà mẹ nắm tay con gái thật chặt, bà kể những chuyện ngày xưa, và những chuyện hôm qua . Có gì đó nghẹn ngào trong từng câu chuyện. Cả đời bà chỉ có hai người yêu, một là bố cô và 1 là cô. Nhưng cả hai đều đang rời bỏ bà. Nụ cười gượng gạo để che đi nỗi đau, cái lạnh giữa đông thêm tê tái, 2 người bà yêu, một đã phụ bạc bà, để chạy theo một người con gái nào đó, bà buồn nhưng không hận, lòng bao dung của bà quá lớn, đến nỗi dù người đàn ông ấy làm bà tổn thương, mà bà vẫn một mực nhận lỗi do mình không tốt. Một người nữa là đứa con trước mặt bà, mang trong mình giọt máu của người đàn ông ấy,bà yêu thương con, dành cho nó cả tình yêu còn dang dở với người ấy. Có lẽ bà đã được an ủi, và bà đã hy vọng rất nhiều. Rồi bà khuỵu xuống khi nghe tin người yêu thương duy nhất của mình, đang đếm ngược thời gian sống như chiếc đồng hồ cát mong manh. Không thể nhớ bà đã ngất đi rồi tỉnh lại bao nhiêu lần, chỉ biết rằng bà giờ trông héo hon, tàn tạ, bà xanh xao, dáng vốn đã gầy, nay liêu xiêu trước gió. Không ai biết bà đã chống chọi với nỗi đau bằng cách nào, chưa ai thấy bà gào khóc, chỉ có sự lặng im đến ngẹt thở. Người ta vẫn thấy, bà ngồi đó, bên đứa con bà yêu, chăm chút và kể chuyện cho nó nghe, chuyện về tình yêu của bà và bố nó, chuyện của nó từ ngày lọt lòng cho tới hôm nay. Bà nhắc nhiều đến những lời nó từng hứa, rằng sẽ thay bố nó chăm sóc bà hét cuộc đời, dường như bà muốn nó nhớ lời hứa ấy, không thể bỏ bà đi được.

………………………………….

Chiếc gối nhỏ ướt một vùng. Không có tiếng khóc, chỉ có những giọt nước mắt đua nhau lăn. Cô gái không đáp lại, vờ như đang ngủ. Tim cô đau, cô đang dằn vặt và đau đớn. Dằn vặt vì cô sẽ mang tội bất hiếu khi về với tổ tiên, cô không dám đối diện với người đàn bà ấy, người đã hi sinh cả cuộc đời vì cô, người đã cùng cười khi cô vui, khóc khi cô buồn, tất cả 20 năm, sẽ là đằng đẵng với một người thiếu phụ bất hạnh như mẹ cô. Những buổi tối hai mẹ con ríu rít, cô hát những bài xa được học ở trường :” ba là cây nên vàng, mẹ là cây nến xanh, con là cây nến hồng…..” ; ” ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống ba….” lớn hơn một chút cô hát những ca khúc ” mẹ là những tiếng hát ấm áp ru con khi đông lạnh về. Mẹ là những ánh nắng lấp lánh đưa con đi trên đường quê…… mẹ đã có phút giấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười….” những ca khúc ấy mang về những giải thưởng, cô nhớ ánh mắt mẹ hạnh phúc vô bờ khi đứng từ xa nhìn cô tỏa sáng trên sân khấu, tất nhiên cô sẽ chạy về phía ấy, trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, cô ôm lấy mẹ, cài lên tóc bà bông hồng tươi thắm. Những ngày ôn thi hai mẹ con thức trắng, mẹ như người bạn, người đồng chí sát cánh bên cô, ly sữa nóng mẹ pha ấm áp ngọt ngào, để hôm nay cô là sinh viên của một trường đại học danh tiếng. Mẹ tự hào chưa được bao lâu, tử thần đã với dang nắm lấy cô trực kéo đi. Cô đổ mọi tội lên đầu mình, dù chưa từng làm gì thất đức nhưng coi vẫn cho đó là quả báo, mà cô phải gánh cho người cha của mình. Và rồi cô không biết mẹ sẽ sống ra sao? Điều ấy làm cô dằn vặt bao đêm. Cô làm được gì mà còn làm khổ người phụ nữ đã mang quá nhiều nỗi khổ. Cô gắng uống những viên thuốc đắng, nhiều như kẹo, nén tiếng kêu đau mỗi lần hóa trị, xạ trị. Có một khoảng lặng vô hình giữa hai người. Chỉ thấy tiếng gió đùa nhau rít bên cửa sổ. 

Cô nhìn ra cửa sổ, những đôi chim có đôi ríu rít gọi nhau. Cô nhớ một người, rồi lại đau, có lẽ anh đang hận cô lắm, hận người con gái phụ bạc đã bỏ rơi anh không lí do, cô khẽ cười chua chát, tự thấy sao mình giống bố , vẫn là giọt máu phụ tình, không hề khác. Sẽ chẳng bao giờ anh biết sự thật đâu, cho tới một ngày tấm bia mộ khắc tên cô và hình cô. Chắc rằng anh sẽ đau, nhưng thời gian sẽ xóa hết. Cô không muốn làm gánh nặng của anh, không muốn tình cảm giữa anh và bố mẹ anh rạn nứt, cô chỉ là người con gái bình thường, lướt qua anh như cánh đào rơi nhanh trước gió. Nếu có một điều ước, cô vẫn không ngần ngại ước được yêu anh. Chiều mùa đông năm ấy, cô say sưa chụp ảnh trong chiếc váy hồng, màu hoa đào, màu má, màu hống của váy, khiến một chàng ngốc ngẩn ngơ, ngày yêu nhau, cô hồn nhiên gọi tình yêu ấy là tình yêu hồng đào, anh nhíu má cô, mùa đông không còn lạnh giá. Những bát bún đỏ chót tương ớt, hai đứa vừa ăn vừa mếu máo, cô thích nhìn anh nhăn nhó, và cả những que kem mùa đông. Điều làm cô nhớ nhất và là minh chứng cho tình yêu ấy, là mỗi sớm mùa đông, có một người con trai gõ cửa, đặt vào tay cô nhành hoa đào còn ướt sương sớm, cô đặt lên trán anh một nụ hôn, như một lời cảm ơn và như một từ thay cho câu em yêu anh. Cứ thế mùa đông lặng lẽ qua, trong lòng hai con người ấm áp. Nhưng giờ chỉ còn lại tiếc nuối, nhớ nhung. Anh đã không bên cô, vì cô không cho anh cơ hội. Đau lắm anh ơi!!!. Khi hoa đào sắp nở, chẳng có những sớm mai ngọt ngào. Ánh mắt vô hồn, mơ màng sau màn nước mắt, mất bao nhiêu nước mắt, để thêm một lần được yêu anh??? Cô đang chờ đợi và cũng đang tuyệt vọng, chờ gì nữa khi chính cô đã đẩy anh ra xa. 

Ngoài kia, gió vẫn thổi, anh có quàng chiếc khăn cô đan tặng, có nhớ cô hay đang ngất ngây bên người con gái nào?? Có tiếng gõ cửa, mẹ cô sững lại

– Khánh! Cháu đến rồi sao???

Cô giật mình trở người khó nhọc, có lẽ nào cô nghe nhầm. Nhưng cô không nhầm, là anh, chính là anh và nhành hoa đào đỏ.

– Anh…. Mẹ!!!!!!

Không để coi kịp lên tiếng, anh đặt lên môi cô một nụ hôn – Anh đã tìm hoa đào đỏ và mang về cho em đây , đừng đuổi anh đi nữa nhé, vì thiếu em, hoa đào nở cho ai?

Một dòng nước mắt lăn nhanh, nhưng là giọt nước mắt hạnh phúc. Anh quay người lại phía sau, nắm lấy tay người phụ nữ:

– Mẹ!! Xin cho con một cơ hội, để được làm người hạnh phúc nhất thế gian. Là con của mẹ, và chồng của cô gái kia.

– Em!!! Nhận nhành hoa này nhé, và rút lại lời chia tay. 

Anh ôm cô, lồng vào tay cô chiếc nhẫn. Lời cầu hôn lãng mạn nhất là đây. Anh mở tung các cửa sổ, nắng tràn vào căn phòng u ám. Đúng rồi, cô sẽ sống vì anh vì mẹ. Dù ngày mai xa lìa cuộc đời. Cô vẫn mỉm cười vì cuộc đời đáng để sống. Yêu thương đôi khi phải trả giá, nhưng dù thế nào vẫn đáng để yêu thương. Bởi Cô biết, cô không thể phụ lòng mẹ, chính mẹ đã mang người cô yêu về lại cạnh cô!!!! 

Chiều nay,gió vẫn thổi, những cánh hoa đào rơi nhẹ, cô gái đưa bàn tay, hứng lấy một cánh, đặt vào lòng bàn tay người cô yêu, đặt lên trán anh một nụ hôn. Cô mơ màng ngủ, trên miệng cô, nở một nụ cười.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng