Ngày của mẹ

0

Hôm nay là ngày của Mẹ nhưng con lại viết về chính con, bởi con nhận ra con là một phần của mẹ.

Con gái đã rất bướng bỉnh từ khi còn nhỏ. Hồi lớp 3, con đã đi đầu trần giữa trời trưa nắng gắt mà không chịu đội cái mũ mẹ mua cho con. Mẹ đã la con và con nói: “Con không thích cái mũ nớ!”. Lớn lên, con gái vẫn bướng bỉnh, vẫn thích làm theo ý mình. Mẹ không la con nữa, nhưng mẹ nói: “Làm con gái phải biết nhún nhường”.

 

Con gái từng là một đứa trẻ kỳ quặc trong mắt nhiều người khi cầm tất cả mọi thứ đều bằng tay trái, kể cả cầm viết. Mẹ là người kiên nhẫn nhất trong công cuộc cải tạo con thành người bình thường khi cầm viết và xúc cơm bằng tay phải. Mẹ tôn trọng sự khác biệt, nhưng mẹ vẫn nói: “Con gái đừng làm cái chi mà trái trái trết trết”.

 

Con gái lớn lên. Tóc không duỗi mà giày cao gót cũng không biết đi. Con chỉ thích thư pháp và đọc mấy cái cổ xưa. Mẹ nhìn con nói: “Con gái cũng cần diện một tí chơ con, ai đời như con trai rứa”. Nhưng mẹ vẫn luôn ủng hộ niềm đam mê của con.

Con gái học Văn, hay viết vu vơ và cũng hay buồn vu vơ nữa. Mẹ nói: “Con gái đừng quá nhạy cảm, vì sau ni cuộc sống sẽ khó hạnh phúc”. Nhưng mẹ là người mà con gái có thể thoải mái tâm sự mọi chuyện trên đời.

Con gái nói: “Con gần đi làm rồi, sẽ có ít thời gian để phụ mẹ đi chợ nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa đó”. Mẹ cười nói: “Khi con còn nhỏ thì mẹ làm chơ ai làm, rồi mô cũng vô nấy thôi”.

Con gái hôm nay đếm tuổi mẹ. Mẹ 56 tuổi rồi dù vẫn rất trẻ. Bằng tuổi của mẹ, người ta cháu bồng cháu bế hết cả, mà con gái mẹ răng vẫn ngu ngơ. Mẹ cười: “Lo chi rứa con, cái chi tới sẽ tới thôi”.

Và sau những dòng này, con gái nhận ra một điều là con gái rất muốn giống mẹ. Giống mẹ để nấu ăn ngon, để có những đường kim mũi chỉ khéo léo khi khâu vá. Giống mẹ để biết yêu thương và tha thứ. Giống mẹ để giữ mãi nét trẻ trung của mình.

Chúc mừng ngày của Mẹ, mẹ nhé!

Ngày của mẹ
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng