Điều ước nhỏ nhoi

0

Đêm qua con đã mơ một giấc mơ thật đẹp, trong ngày lễ tốt nghiệp của con, gia đình mình cùng nhau chụp một tấm hình kỉ niệm thật lớn, ba, mẹ, con và em con cười rạng rỡ trong hạnh phúc, cái hạnh phúc giản dị có thể nhìn thấy ở bất kỳ một gia đình nào mẹ ạ, rồi con thấy cảnh mẹ cẩn thận treo bức ảnh, nhìn nó một cách đầy tự hào và quay sang nói với con “Con gái mẹ cười xinh lắm”. Chợt tỉnh giấc trong bang hoàng, trong nỗi chơi vơi lạc lõng của một người vừa bước ra khỏi giấc mơ, nhìn lại khung ảnh treo trên tường chỉ có ba người, nước mắt con lăn dài trên má, lâu lắm rồi con chưa viết thư cho mẹ, mẹ nhỉ? Và đêm nay, con lại viết cho mẹ thêm một bức thư, nhưng có lẽ mẹ chẳng bao giờ đọc được.

 

  

Mười ba năm rồi, mười ba năm kể từ ngày mẹ rời xa con, giờ đây, tiếng gọi mẹ thân thương đối với con chỉ còn vang lên trong miền ký ức.  Có lẽ giữa bộn bề cuộc sống, đôi lúc con đã quên rằng mình mất mẹ, vẫn sống như bao người khác, thế nhưng những khi lạc bước, mất thăng bằng giữa dòng đời hối hả, nhìn lại con vẫn chỉ là một đứa bé mồ côi không có bàn tay mẹ che chở. Mẹ biết không, con gái của mẹ giờ đây đã là một cô sinh viên dễ thương với bảng thành tích học tập nổi bật, đó là thành quả của những chuỗi ngày con miệt mài cố gắng. Con đã thật mạnh mẽ, phấn đấu hết mình trong học tập để người khác không nhìn con bằng ánh mắt thương hại, rằng con tội nghiệp vì không có mẹ, thế nhưng tận sâu trong tâm hồn con vẫn cô đơn lắm. Cứ mỗi lần nhìn nhỏ bạn thân tỉ tê với mẹ nó đủ điều về chuyện trường lớp, bạn bè là con lại thấy chạnh lòng. Cái cảm giác này ngày mẹ ra đi con chưa hề có, thế nhưng khi con càng lớn, nó cứ theo con, cứ ám ảnh con mãi. Đã đôi lần tuyệt vọng, bơ vơ giữa cuộc đời, con chợt nhận ra, tất cả những gì con cần chỉ là một người mẹ. 

Mất mẹ, con không biết tâm sự với ai về những điều riêng tư nhất, bất kể những lúc chán nản hay vơi cạn niềm tin, những giọt nước mắt của con cũng không được phép rơi tùy tiện, vì con biết con còn phải mạnh mẽ để bảo vệ em con, đứa em trai tội nghiệp vừa mới chào đời đã vĩnh viễn không còn mẹ nữa. 

 Mất mẹ, con nhận ra mình học được nhiều điều, con học được cách tự vươn lên sau mỗi lần vấp ngã, con hiểu được sống mạnh mẽ là như thế nào. Vì muốn những người xung quanh đối xử với con thật bình thường, không ưu ái hay dành bất kì sự quan tâm nào vì con mồ côi mẹ, con đã cố gắng rất nhiều mẹ ạ. Và rồi những lúc muộn phiền trong cuộc sống, sau những đêm dài nước mắt con rơi vì tủi thân, vì thấy thiếu vắng tình mẹ sẽ là những ngày con tự mình đứng dậy, tiếp tục đi trên quãng đường đời còn lắm chông gai, con tin rằng ở một nơi xa xôi nào đó, mẹ sẽ hài lòng về con phải không? 

Mất mẹ, con phải tự mình xoay sở trong những chuyện mà chỉ có người mẹ mới dạy được cho con của mình: nấu ăn, may vá, sắp xếp chuyện gia đình…con tìm đọc nhiều sách báo dạy nấu ăn và đã biết nấu nhiều món ăn ngon, con còn thay mẹ chăm sóc cho ba và em, em con giờ học lớp bảy rồi, nó lém lỉnh lắm, con với ba còn làm gia sư cho em nữa, mẹ có vui không? 

Mất mẹ, con biết yêu thương những người thân bên cạnh con hơn, đó là bà ngoại, người đã phụ ba nuôi dạy con nên người. Là ngoại, đã mang đến cho con tình yêu thương mà suốt đời con không thể đền đáp được, là ngoại, trong mười mấy năm qua đã dùng tất cả tình thương của một người mẹ mất con để sưởi ấm trái tim của những đứa con mất mẹ, là ngoại, mỗi mùa Vu lan đều cài lên ngực con một bông hồng trắng, và con thấy nước mắt ngoại rơi… 

Mất mẹ, con hiểu được sự hi sinh vô bờ bến mà ba dành cho hai chị em con. Đến giờ ba vẫn ở một mình, ba nói không muốn hai con khổ vì cảnh mẹ ghẻ con chồng. Dù có vất vả bao nhiêu, ba cũng không để chị em con thua thiệt so với bạn bè, ba làm tất cả vì muốn con được yên tâm học hành. Mười ba năm nhìn lại, ba già đi nhiều lắm, da ba không còn trắng, tóc cũng bạc nhiều hơn, đó là kết quả của những ngày dầm dãi nắng mưa vừa làm cha vừa làm mẹ, con thương ba quá! 

Mất mẹ, giờ con mới thấm thía được nhiều điều, khi mẹ mất con còn bé quá, vô tư sống mà không hiểu rằng mình mất đi người mẹ, đó là nỗi đau không thể xóa nhòa. Và dù sau này con có thành công thế nào đi nữa, mẹ cũng không thể đi bên cạnh đời con, nghĩa là con đã mất đi niềm hạnh phúc trọn vẹn của cuộc đời. 

Đau thương, vất vả đã qua đi, trước mắt con là một con đường đầy ánh sáng. Mẹ ơi, hãy luôn dõi theo từng bước chân con nhé, hãy xoa dịu bớt nỗi đau những lần con vấp ngã, để con tự tin và vững bước trên đường đời, nếu giờ đây được một điều ước, con sẽ: 

Ước một lần được nhìn thấy dáng ai

Âm thầm chở che trên đường đời con bước

Để được vuốt ve, ấp iu, chiều chuộng

Và được một lần gọi lại tiếng: mẹ ơi!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng