Điều con hối hận

0

Mẹ ơi, con về rồi ! Hôm nay con lại được nấu cơm, tắm rửa, lau mặt, vuốt tóc mẹ …Lại một năm trôi qua, nhanh quá mẹ nhỉ ?? Con vẫn nấu mấy món mà mẹ thích, bật mấy bài phật giáo mẹ thường nghe. Con mua cả bó cúc họa mi này, mẹ nhìn xem có đẹp không?? Hương trầm này thơm mẹ nhỉ ?? Con đặt hàng của một người bạn nhà làm nghề ra truyền đó mẹ..Qua làn hương , hình như mẹ đang mỉm cười, mẹ cười con gái mẹ vụng về phải không??

Nhớ ngày bé con ngây ngô hỏi me : Mẹ ơi , cha đâu hả mẹ …Rút vạt áo mẹ lau nước mắt, chỉ lẳng lặng nhìn lên bàn thờ..Khổ thân mẹ côi cút, một đời khốn khó, vất vả thay cha nuôi dạy chúng con lên người.

             “Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ

             Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha” 

Mẹ – Người phụ nữ tuyệt vời nhất, hình ảnh và tình thương yêu bao la, vô bờ bến của mẹ luôn là đề tài muôn thuở của các nhạc sĩ, nhà thơ..Trong đêm mưa, Trịnh Công Sơn đã gảy lên những nốt nhạc thấm đượm tình yêu, lòng biết ơn : Đêm chong đèn ngồi nhớ lại / từng cân chuyện ngày xưa / mẹ về đứng dưới mưa / che đàn con nằm ngủ / canh từng bước quân thù / mẹ về dưới cơn mưa… Hay như bác Hữu cũng đã viết : Ai về thăm mẹ quê ta/ chiều nay có đứa con xa nhớ thầm…/ bầm ơi có rét không bầm / heo heo gió hút, lâm thâm mưa phùn… 

 

Mẹ tôi – đôi chân trần lội ruộng mẹ run, cứ đến mùa đông là nứt nẻ chảy máu, như thửa ruộng mùa cạn nước , cũng chỉ vì kế sinh nhai, nuôi con lên người…Đôi vai gầy gánh nặng sương gió, đôi tay héo hon vì con cháu,mái tóc này đã điểm sợi bạc , đôi măt kia mòn mỏi mong chờ..Mong đứa lớn đi làm xa về nhà ăn bữa cơm, mong đứa út ít mau lớn để mẹ già được nương tựa.. 

Tôi ngồi ngẫn bên bàn, chợt nghe tiếng cút kít, kèn kẹt, then cửa đung đưa, uỳnh uỳnh..rầm!!! cánh cửa bật tung..giật mình tôi thốt lên : mẹ ơi, mẹ rủ cha về thăm con phải không???  thì ra gió bật cửa..lặng người ,thẫn thờ nhìn ra khoảng sân trống..Hình ảnh mẹ lom khom hái rau, băm bèo cho lợn, cho gà ăn lần lượt hiện lên trong đầu tôi..Tôi ỉ ôi, mẹ ơi,vào nhà đi mẹ, mưa phủ trắng tóc mẹ rồi…Tôi nghẹn ngào bất lực..giá như ngày đó tôi làm đỡ mẹ thì mẹ đã không ốm, mẹ đã không rời xa tôi,  giá như.. 

Phật giáo đã dạy rằng : Những ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt mẹ nghe… Mẹ ơi , con khao khát được nghe mẹ mắng, hò đi dọn cơm, rửa bát, quét nhà, ..Thèm được mẹ đánh đòn vào mông khi trốn ngủ trưa đi dãi nắng, vày nước ngoài bờ ao..Thèm được ngồi sau cái xe đạp cà tàng của mẹ đi chợ phiên rồi nũng nịu đòi quà..Muốn được mẹ nựng, kiệu đi chơi từ đầu ngõ đến cuối xóm… 

Ôi ước gì có thể quay ngược thời gian, ước gì có cái cảnh của thần kì của doremon ở đây, tôi sẽ quay trở về ngày ấy, tôi sẽ chẳng làm mẹ buồn vì tôi, sẽ chẳng ngang ngược cãi lại con gái không cần biết nấu ăn, phải biết cái này cái kia..tôi sẽ lại được mẹ đặt vào chậu, kì cọ, tắm rửa , mặc quần áo,đi tất,chải tóc cho..quần áo cứ dày cộp, như 1 cục bông, lon ton.lăn tròn, lăn mãi lăn vào lòng mẹ, chạm vào miền kí ức của tuổi thơ, chạm vào lời ru hời trên cánh võng à ơi… 

Mẹ ơi…con muốn hét lên,,con yêu mẹ, muộn rồi phải không mẹ, con hối hận lắm, chỉ vì con luôn giả vờ mình là người mạnh mẽ, con đã ngại chẳng dám thốt lên 1 lời : “con yêu mẹ , mẹ ơi…….!” 

Điều con hối hận
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng