Nợ Mẹ Lời Cảm Ơn

0

Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật kể về người phụ nữ đã có ảnh hưởng sâu sắc tới cuộc đời tôi, người đã sinh ra và nuôi dạy tôi nên người. Cũng như bao nhiêu bà mẹ quê trên lãnh thổ hình chữ S này, mẹ vẫn luôn tuyệt vời và cao cả trong mắt con, và là tấm gương về ý chí và nghị lực, là điểm tựa vững chắc cho con trong cuộc đời này.

Sinh ra trong một gia đình có 2 chị em,ngay từ khi mới lọt lòng tôi đã không nhìn thấy hình bóng của người cha, mẹ tôi vừa lãnh trách nhiệm làm mẹ lại phải mang nghĩa vụ làm cha,mẹ sinh tôi năm 46 tuổi, cái tuổi mà lẽ ra con cái đã trưởng thành và được nhờ cậy rồi mới đúng. Sự thật đắng cay là mẹ không chồng nhưng vẫn có con,năm 20 tuổi nghe theo tiếng gọi của Đảng mẹ vào Nam tham gia chiến đấu chống Mĩ, khi đất nước hòa bình mẹ trở về thì nghe tin người yêu đã hi sinh ở chiến trường, đau khổ cho duyên phận và cản thấy mình đã già nua,xấu xí sau bao năm lăn lộn ngoài chiến trường. 

Mẹ quyết định không lấy ai cả ở vậy đến già, năm tháng qua đi, rất nhiều người ngỏ ý muốn lấy nhưng mẹ đều lắc đầu từ chối, thế rồi gia đình, bạn bè, bà con trong xóm động viên mẹ kiếm đứa con về nuôi để có mẹ có con. 

Năm 1987 mẹ vào Nam lập nghiệp, rồi sinh chị tôi, 2 mẹ con rau cháo nuôi nhau sống qua ngày, mẹ mở được 1 tiệm tap hóa nhỏ để mưu sinh và 8 năm sau thì tôi chào đời trong sự vỡ òa sung sướng của mẹ. Nghe kể lạị rằng tôi sinh  ngược và suýt nữa thì nguy hiểm tới tính mạng của mẹ, nằm trên bàn đẻ 3 tiếng đồng hồ trong nỗi đau quằn quại về thể xác và sự lo sợ cho tính mạng của tôi nhưng có lẽ tình mẫu tử đã giúp mẹ vượt qua tất cả. 

Mẹ đã cứu tôi và mẹ thoát khỏi lưỡi hái tử thần, thật khâm phục nghị lực của mẹ biết bao, thế nhưng dường như tạo hóa không cho ai sự hoàn hảo cả, mới sinh ra tôi lại bị rách lưỡi gà, không uống được sữa mẹ mà phải dùng tới sữa ngoài, sau 2 tháng vật vã với tôi người mẹ trở nên xanh xao và tiều tuy, bao nhiêu tiền mẹ đều dành mua sữa cho tôi. Hạnh phúc có lẽ lại mỉm cười 1 lần nữa với tôi khi có một đoàn bác sĩ của viên răng hàm mặt Mĩ sang khám và chữa bệnh miễn phí cho những trẻ em bị dị tật bẩm sinh, một mình mẹ bồng bế tôi theo đoàn vượt mấy trăm km xuống bệnh viên Răng hàm mặt tại thành phố Hồ Chí Minh để điều trị, người mẹ ấy đã phải nhịn ăn, nhịn mặc, không giám ngủ nghỉ vì sợ tôi quấy khóc, hay có mệnh hệ gì. 

 

Về nhà, mẹ lại tảo tần hôm sớm, làm việc quần quật từ sáng tới khuya, mẹ đã từng kể cho tôi nghe :”Khi mới vào Nhà nước cấp cho mỗi khẩu 15kg gạo một tháng, mẹ không có tiền mua thức ăn nên phải đi xin ít mắm cá nấu cho heo của những gia đình khá giả về ăn cơm”. Ban ngày làm không hết, 7h tối mẹ chong đèn để cuốc đất trồng thêm khoai sắn nuôi chị em tôi, khuya thì ăn tạm mấy củ khoai rồi đi ngủ.Những lúc lũ bạn trong xóm trêu chọc 2 chị em là đứa con không cha, mẹ chỉ ôm hai chị em tôi vào lòng và nói rằng cha đã hi sinh ở chiến trường, với niềm tin mãnh liệt ấy tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ vì hoàn cảnh gia đình mà ngược lại rất tự hào vì mẹ. Năm tháng qua đi, 3 mẹ con tôi sống đầm ấm và hạnh phúc bên nhau, dù mang tiếng là đứa con không cha, dù không biết cha mình là ai nhưng 2 chị em tôi chưa từng hỏi mẹ về cha mình, bởi cả cuộc đời mẹ đã khổ vì 2 chị em tôi quá nhiều rồi, sự hi sinh của mẹ là quá lớn mà có lẽ suôt đời này 2 chị em tôi không thể bù đắp được. 

Đôi khi cần lắm sự quan tâm của cha, cần lắm 1 gia đình đầy đủ cha và mẹ nhưng không thể vì sự ham muốn ích kỉ của mình mà làm tổn thương mẹ được. Có lẽ mẹ cũng có điều khó nói hoặc chúng tôi chưa đủ lớn để mẹ có thể nói sự thật. Nhưng dù như thế nào thì mẹ vẫn là người tuyệt vời nhất đối với tôi, là người sinh ra và cho tôi được cuộc sống  như hôm nay. 

Giờ đây tôi đã là sinh viên năm nhất của một trường đại học và mẹ đã ở độ tuổi 65 – cái tuổi hưởng sự chăm sóc của con cháu, nhưng mẹ vẫn phải làm việc để mỗi tháng có 2 triệu đồng gửi cho tôi, mỗi làn về thăm mẹ, nhìn mẹ thật gầy, da đã điểm đồi mồi, mái tóc đã bạc gần hết mà vẫn đang lúi húi cuốc đất vun cho từng gốc bắp mong muốn một vụ mùa bội thu để có tiền cho tôi ăn học. 

Cảm ơn mẹ về sự hi sinh cao quý ấy, mẹ đạ sinh ra con giữa cuộc đời này và đã cho con một tương lai tốt đẹp, dù con không biết cha là ai, nhưng mẹ chính là người cha của con, dạy cho con biết yêu thương và cảm thông, biết dũng cảm đối mặt với sự thật, biết đứng dậy sau những lần vấp ngã. Mẹ chính là điểm tựa tuyệt vời để con có thể bước đi trên con đường đời đầy chông gai và  bão tố, có lẽ suốt đời này con đã nợ mẹ quá nhiều và đặc biệt là nợ mẹ “Lời cảm ơn” cho những gì mẹ đã làm cho con.

Bút danh: Hạ Trần

Nợ Mẹ Lời Cảm Ơn
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng