Mỗi vết sẹo, một tình yêu

0

Con thường hỏi dấu sẹo dài trên tay.

Nhăn nheo xù xì, từ lâu mẹ đã có.

Từ khi còn bé, con đã sờ vào nó.

Hằn lên một đường trên da thịt mẹ con.

 

Con thường thắc mắc vết sẹo này từ đâu.

Lúc bé ngô nghê, ôm tay mẹ hỏi mãi.

Mẹ cười hiền, hỏi con yêu ai nhất.

Không nghĩ gì, con đáp chính là ba.

 

 

Mẹ thường la, thường mắng con suốt thôi

Chỉ có ba không bao giờ cáu gắt.

Nên ai hỏi con cũng vô tư nói.

Trên đời này, ba tốt nhất với con.

 

 

Con không biết vì có bữa ăn ngon.

Sợ con đói mẹ đạp xe nhanh về sớm.

Để con được bú sữa mẹ hiền thơm ngát.

Mẹ vội tan trường, trượt ngã bánh xe quay.

 

Con đã không biết vết sẹo chỉ ở tay.

Mà trên chân mẹ còn nhiều sẹo nữa.

Ở ngay đầu gối, sần sùi và nhăn nhũm.

Nâu sẫm màu da, không láng mịn hồng hào.

 

Con càng nhìn càng yêu nó nhiều hơn.

Bởi mẹ bảo ngày ngã xe mạnh lắm.

Da bầm, máu chảy nhưng mẹ nào có sợ.

Chỉ sợ con đói bụng lại khóc ầm.

 

Con tự trách lúc bé đã ngu ngơ.

Hỏi tại sao mẹ không hề mặc váy.

Tay mặc áo cũng là áo dài phủ.

Che kín hết cả một cánh tay tròn.

 

Con tự trách đã không biết nhiều hơn.

Sự hi sinh và dịu dàng của mẹ.

Đằng sau cáu gắt và cằn nhằn thường nhật.

Là biển trời thương và rất đỗi nhẹ nhàng.

 

Con hỏi mẹ còn vết sẹo nào không.

Mẹ lắc đầu, không cho con quan sát.

Con không tin vết sẹo chỉ chừng đó.

Cả đời vất vả, đâu chỉ có một hai.

 

Mỗi vết sẹo là một tình yêu thương.

Không khoa trương và chưa hề nhỏ bé.

Mỗi vết sẹo chưa bao giờ nhăn nhó.

Mà mỉm cười khi đã tỏ tình thương.

 

Vết sẹo nào kể hết được yêu thương.

Trời biển công lao mẹ trải dài rộng suốt.

Con chẳng thể kể mãi hoài cho hết.

Vất vả nhiều, nước mắt mẹ vì con.

 

Con càng lớn càng thấy nhiều sẹo hơn.

Sống mũi cay khi con hỏi mẹ đó.

Mẹ bật cười kể trong niềm hạnh phúc.

Vết sẹo nhỏ này do nấu bữa ăn trưa.

 

Vì con thích món cá canh chua.

Nên khi làm, dao lướt qua ngón trỏ.

Chuyện rất nhỏ có hề gì để kể.

Con ăn ngon, chóng lớn mẹ vui rồi.

 

Một vết sẹo nhưng mênh mông niềm thương.

Mẹ nguyện hết vì con yêu khôn lớn.

Mẹ có sẹo nhưng con thì không được.

Giữ bước chân để con khỏi ngập ngừng.

 

Mẹ ơi mẹ có biết rằng chăng.

Những vết sẹo như bông hoa chúm chím.

Tỏa ngát hương tựa tình yêu của mẹ.

Chưa lúc nào ngại vất vả vì con.

 

Con đã biết thương và nghĩ nhiều hơn.

Đã biết những vết sẹo im lìm mà bền bỉ.

Như tình mẹ âm thầm không ngừng nghỉ.

Mẹ bảo mẹ tự hào khi có sẹo vì con!.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng