Xin lỗi mẹ! con yêu mẹ thật nhiều

0

Xa quê hương và rời xa quá khứ

Tôi biết rằng mình đã quá vô tâm

Với gia đình và người thân ở đó

Ôi màu đỏ của trái tim rực nóng

Nó chẳng bao giờ tồn tại trong tôi

Dòng máu lạnh và tâm trí đóng băng

 

Hằng mong đợi chẳng thể nào thay đổi

Vẫn cô đơn và khờ dại vô cùng

Trí thông minh hay tài nghệ xuất chúng

Chẳng bao giờ có thể đến với tôi

Nhưng tôi biết mình đang được sống

Nhận được yêu thương nhưng chẳng thể thương ai

Mẹ ơi mẹ sao thương con nhiều thế

Dẫu trời bể chuyển dời con vẫn để

Mẹ một mình lầm lũi giữa đường quê

Khi xa mẹ con lại càng thương mẹ

Nhưng gần mẹ con đã quá vô tâm

Lòng hẹp hòi không thể nào rộng mở

Con muốn con được mạnh mẽ nhiều hơn

Đạp cơn gió làm mây che chở mẹ

Nhưng con yếu đuối chẳng thể nào làm nổi

Điều con thiếu là gì hở mẹ

Đó phải chăng là sự khôn ngoan

Là mạnh mẽ và tâm hồn cứng rắn

Con ngây thơ khờ dại lắm thay

Suy nghĩ tiểu nông chẳng lam nên nổi gì

Con li bì thiếp đi trong giấc ngủ

Mọi thứ đều trống rỗng trong con

Con chẳng biết đi về nơi nào nữa

Bởi ở đâu cũng xa lạ với con

Con hiền lành hay quá ngu ngốc

Để người ta phải xâu mũi dắt đi

Con biết rằng sống khôn ngoan là tốt

Nhưng làm sao con có thể sống vậy

Khi vốn sống nghèo nàn, tẻ nhạt

Điều con thiếu là sự tự tin

Lòng dũng cảm đương đầu với khó khăn

Với thử thách và cạm bẫy cuộc đời

Mẹ ơi người khác đã khinh con

Vì con quê mùa vì con khờ khạo

Tại sao lại như thế hở mẹ?

Con cũng là người, là con của mẹ

Con chẳng có gì để hổ thẹn

Bởi con có người mẹ vĩ đại biết bao

Con bối rối và lòng đầy mâu thuẫn

Giữa hai bề uất hận và yêu thương

Trong hai đường con chưa vạch được

Một lối đi cho đúng nghĩa là người

Con vẫn nợ mẹ một lời xin lỗi

Xin lỗi mẹ!con yêu mẹ thật nhiều!

Trong những ngày ôn thi(1/2011)

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng