Tỉnh Giấc Mộng

0

Mẹ! con đã hiểu ra rồi

Bao ngày qua con lầm đường lạc lối

Xa người thân và sống cho riêng mình

Con nào biết tình mẹ bao la thế

Ủ ấm con khi con sống trên đời

Con nào biết mẹ thương con nhường ấy

Chỉ biết lòng tự kỉ của riêng con

Mẹ ơi !mẹ đã vì con

 Chịu nhẫn nhục giữa bao phường tai tiếng

Con nào hiều cho mẹ mẹ ơi!

Con chỉ biết oán trách mẹ vì sao

Lại sinh con trong cuộc đời

Để con phải cô đơn nhường ấy

Và giờ đây con đã rời xa mẹ

Xa vòng tay ấm áp thuở nào

Đến một nơi phồn hoa đô hội

Cuộc sống đẹp không còn nhiều tăm tối

Con cảm thấy mình đã lớn hơn

Đã hiểu biết nhiều chuyện trên đời

Mặc đầu vậy con vẫn khờ dại lắm

Vẫn mong mẹ luôn ở bên con

Là điểm tựa của con mãi mãi!!!

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng