Hạnh phúc khi mẹ là mẹ của con

0

Tự dưng buổi sáng ngày hôm nay tôi chợt nhớ về mẹ. Người mẹ dáng người nhỏ con, gầy gòm của tôi. Mẹ tuy nhỏ con nhưng tình yêu và sức mạnh của mẹ đã nuôi lớn con, quả thật rất phi thường. Thật ra, từ khi còn nhỏ tôi đã bị mẹ đánh rất nhiều, và người luôn dỗ dành tôi mỗi lúc như thế lại là ba tôi. Ừ….từ nhỏ tôi thương ba tôi nhiều hơn vì tôi nghĩ chỉ có ba mới là người thương tôi nhất. Con nít luôn luôn là con nít, tôi cứ mãi nghĩ như thế.

Rồi càng ngày càng lớn tôi mới chợt nhận ra tình thương mẹ dành cho tôi cao cả biết mấy, bao la biết bao. Đặc biệt khi đã bước vào giảng đường đại học, khi mà tôi đã sống xa gia đình, tôi càng cảm nhận được nổi thiếu vắng tình mẹ quả thật rất khó khăn. Những lúc bệnh đau ốm, nằm trên giường co ro tôi chỉ ước gì có mẹ nơi đây. Mẹ sẽ la mắng tôi, nhưng rồi mẹ sẽ chăm sóc cho tôi. Nhà tôi nghèo, nhưng lại không nghèo. Từ nhỏ tôi phải cắm cúi tự học một mình, ba mẹ chẳng bao giờ dạy học cho tôi một chữ nào cả hay đôi lúc mẹ chỉ dạy cho tôi làm những đồ thủ công cho môn kỹ thuật. Nhưng chưa bao giờ tôi trách ba mẹ cả vì tôi biết rằng ba mẹ tôi chưa tốt nghiệp cả cấp 1. Và ba mẹ cũng biết rằng tôi có thể tự học một mình được. Thời buổi ngày ấy rất khó khăn nên ba mẹ tôi phải rơi vào hoàn cảnh như vậy. Vì vậy ba mẹ luôn hy vọng tôi sẽ thành công trong con đường học vấn. Khi tôi đậu vào đại học, đó vừa là niềm vui của tôi, niềm tự hào của ba mẹ nhưng đó cũng là nỗi lo lắng của cả gia đình. Vậy là ba mẹ tôi lại phải vất vã hơn. Tuy họ không giúp tôi được nhiều trong học tập nhưng đó là một động lực mạnh mẽ cho tôi có được ngày hôm nay và hơn cả thế nữa. Đặc biệt là mẹ, tôi còn nhớ như in ngày ấy, cái ngày mà tôi học lớp 2. Tối hôm đó, mẹ gấp một con thuyền để sáng hôm sau tôi nộp cho cô. Mẹ để nó gọn gàng trong cập tôi. Nhưng sang hôm sau, tới giờ nộp cho cô thì tôi tìm hoài nó mà không tìm thấy. Tôi vội vả xếp lại cái khác theo lời hướng dẫn của mẹ nhưng đã không kịp. Lúc đó tôi chỉ ước có mẹ nơi đây. Tôi về nhà khóc bù lu bù loa, thật nhiều thật nhiều. Lúc đó mẹ lụt lội trong cập tôi và lấy ra con thuyền, mẹ mắng tôi, vì sao con thuyền vẫn trong cập mà tôi tìm chẳng ra. Tôi khóc càng dữ dội hơn, mẹ nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng : Nính đi con! Từ khi biết ý thức, đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được cái gọi là tình mẹ. Vì những lần tôi khóc người vỗ dành tôi luôn là ba. Mẹ thật ấm, thật thích. Rồi cứ mỗi buổi sáng sớm, mới chỉ 3h thôi là mẹ tôi đã thức để bắt nồi nước lèo và nồi cháo lòng để bán. Còn ba tôi những lúc đó có lẽ đang ở trong khu rừng, hay bãi đất trống nào đó để đi bắt rắn về bán. Vì vậy, nên việc buôn bán mẹ phải gánh vác một mình. Gánh một mình, trên đôi vai nhỏ bé của mẹ. Cũng chính phải gánh một mình như vậy mà mẹ tôi hay bệnh hoài. Lâu lâu lại cảm sốt, lâu lâu lại đau lưng, rồi nhức mõi….! Cho đến gần cái ngày 8 tháng 3 năm ấy. Tôi đã chuẩn bị mua giấy về xếp hoa hồng thật nhiều, và tối hôm 7/3 tôi đã thức suốt đêm để thắc những cánh hồng rực rỡ. Mẹ lại nhìn hồi lâu, rồi lạnh lùng đi vào ngủ. Mẹ không quên kèm theo một câu “ đi ngủ đi, khuya rồi “. “ Dạ!! “ Tôi chỉ trả lời thế rồi nhìn theo bóng gầy của mẹ. Rồi cúi đầu làm tiếp. Trời đã gần sáng, biết mẹ sắp dậy. Tôi vội vã bỏ bó hoa mà tôi thắc trên đầu tủ bán hủ tiếu của mẹ! Sáng hôm sau, tôi vừa đẩy xe ra và chuẩn bị xuất phát đến trường, hôm ấy là ngày 8/3, tuy đang bán nhưng mẹ đã vội vã cằm bó hoa đó chạy ra tôi. “ bỏ quên rồi nè “ . Đến lúc này mẹ vẫn nghĩ tôi làm bó hoa ấy là dành tặng cho cô giáo tôi. Nhìn vào bó hoa, trong khi ánh mắt mẹ nhìn tôi, còn tôi thì chẳng dám nhìn vào mắt mẹ. “ Con làm tặng mẹ mà!!! “ Sau đó tôi phóng xe thật nhanh. Ngốc thật, không biết lúc đó mẹ như thế nào nhỉ! ^^. Mẹ ơi!! con cảm ơn mẹ rất nhiều, con không thể nói ra điều này trước mặt mẹ được. Không phải là con yếu đuối hay nhút nhát mà con cảm thấy rằng lời nói chưa hẳn tin cậy. Con sẽ chứng minh cho mẹ thấy con yêu mẹ rất nhiều. Cuộc đời sống gió đã lấy đi của mẹ rất nhiều thứ đáng giá tuổi trẻ, sức khỏe, nhan sắc. Mẹ ơi! tuy vậy nhưng trong sâu thẳm lòng con mẹ vẫn là người đẹp nhất. Nhà mình tuy nghèo nhưng không hiểu vì sao con chẳng cảm nhận thấy nghèo tí nào cả. Có phải chăng vì tình ba mẹ quá lớn làm cho con không còn nghĩ đến số nghèo nữa. Mẹ có biết không, mỗi khi con chuẩn bị đi thành phố học là mỗi lần con thấy mẹ chạy xe hết đầu này đầu kia để vay tiền cho con đi học. Đau lòng lắm! được mệnh danh là đứa con gái mạnh mẽ nhưng có ai nào biết rằng mỗi lần thấy mẹ như thế là con khóc thật nhiều. Nhưng mẹ à….con thật sự hạnh phúc khi có mẹ là mẹ. Tuy mẹ không thể hiện sự yêu con như bao bà mẹ khác. Đã có rất nhiều lần con đã nghĩ là con không phải là con của mẹ. Sai rồi!! con đã sai khi đã chứng kiến được mẹ đã hi sinh vì con rất nhiều. Và bây giờ, nếu mẹ có nói với con rằng con không phải là con của mẹ đi chăng nữa. Thì con sẽ vẫn mĩm cười nhìn mẹ và nói rằng : Mẹ mãi là mẹ của con. Suốt cuộc đời này mẹ à!! Vầng trăng soi sáng cho đời con!!! Con yêu mẹ!! Đó là những gì tôi rất muốn được nói thẳng với mẹ, nhưng mấy ai làm được điều này bao giờ, có cái gì đó gọi là ngại ngại đúng không!!!  tôi cũng sẽ không nói, tôi sẽ làm cho mẹ thấy được rằng, mẹ quan trọng với tôi như thế nào! Thời gian sẽ chứng minh được điều đó! Con cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng