Con đã mất mẹ mãi mãi

0

Con mất mẹ thật rồi. Mẹ đã ra đi ở tuổi 52. Buồn quá! Bố khóc đỏ mắt. Chị sắp đến ngày sinh nở. Thế là giờ đây chị không còn được mẹ bồng bế con cho rồi. Hình ảnh mẹ trước ngày mất làm tim con đau nhói. Con ân hận vì không chăm sóc mẹ tốt hơn, không nhẹ nhàng với mẹ hơn, không âu yếm mẹ hơn.

Mẹ đừng giận bố vì bố khó tính không biết chăm sóc mẹ chu đáo lúc ốm đau. Thực ra bố rất lo cho mẹ. Và sức khoẻ của bố cũng yếu lắm. Bố còn biết làm gì. Chỉ trách hai đứa con ở xa, không về chăm mẹ được ngày nào. Con về mẹ lại dẫn con đi khám bệnh. 2 ngày trong bệnh viện thật là kinh hoàng. Mẹ đã yếu đi vì lo lắng cho con. Thế mà mẹ không nghĩ đến mẹ bị bệnh cần chăm sóc như thế nào. Mẹ chỉ nghỉ đến con, nghĩ là dẫn con đi chữa hết bệnh để đi làm được?

Chỉ vì mẹ dẫn con đi khám, nằm trong bệnh viện cô đơn lạnh lẽo hai đêm liền, phải cầu cạnh bác sĩ, phải lo lắng làm cho bệnh tình của mẹ nặng hơn.Về nhà, mẹ khó thở.

Tại con không tỉnh táo. Sao lại để mẹ dẫn đi khám trong lúc mẹ bệnh tật thế. Phải đưa mẹ vào viện ngay mới phải. Lúc nghĩ ra thì đã muộn.

Bố giờ cô đơn một mình. Bố chắc phải mất ngủ nhiều đêm., Bố đã là người ít ngủ rồi. Một đêm bố ngủ có mấy tiếng thôi. Chị thì sắp sinh rồi, vài ngày nữa thôi. Cuộc sống ơi sao thử thách con người đến vậy. Con cầu xin người cho linh hồn mẹ con được thanh thản. Cho chị con được mẹ tròn con vuông. Cho bố con được mạnh khoẻ tuổi già. Cầu xin người đấy. Có nghe lời con nói không?

Hoài Thu

Con đã mất mẹ mãi mãi
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng