Viết nhân ngày của mẹ!

0

Hơn hai mươi mùa lá đổ, bấy nhiêu năm con ôm lấy cuộc đời này, làm sao con nhớ được những lời ru đầu tiên của mẹ nhưng kiểm lại, vẫn có bao nhiêu tình yêu thương đổ mực in khuôn chạy suốt miền kí ức. Đã có lúc lo sợ thời gian trôi mang đến mang đi bao nỗi buồn vui mà cứ rầu rầu. Dạo gần đây hình như lại hoang mang một cái gì đó thật mơ hồ. Thời gian xô đẩy tuổi đời không thiên vị riêng ai, con chuyển xuân xanh thì mẹ cũng bước tàn thu. Sao ai nỡ sắm ra những cái quy luật tự nhiên ấy để làm tình làm tội bao kẻ nhạy lòng.

In bóng mỗi bước chân con đi dù mặt trời chói chang hay ánh trăng hư ảo vẫn đấy bóng mẹ tảo tần. Nặng trĩu đôi vai gầy  bao mùa trăng lên, gánh toan khó nhọc, dẹp bao bão tố, để tấu lên khúc phổ êm ái hơn cho cuộc đời con.  Vốn liếng bên ao vườn nước đục cỏ úa đời mẹ đã mang theo bao niềm tin phương xa bước vào “giấc mộng hư ảo” kiếp người. Tri thức trong con đã phải đổi bằng bao điêu linh đời người mẹ quê nghèo. Ngày mai con bước lên đỉnh cao cuộc đời sao khỏi xót xa buổi mẹ nhọc nhằn xương máu, chỉ mong xóa bớt những đám mây u sầu xám xịt sẵn sàng trút những cơn lệ sầu trong mắt mẹ.

Sài Gòn lại vang âm đêm, kim đồng hồ khẽ chạm miền xưa, con số trên tờ lịch chuyển mình, năm tháng tiếp tục hững hờ trôi, con nhìn vào hư vô và thấy mẹ nơi ấy, nụ cười rực hơn ánh lửa hồng. Con sẽ nên người, nhanh hơn sắc thu phai trên tóc mẹ.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng