Mẹ – Món quà lớn nhất thượng đế ban cho con

0

Florian từng viết: “Nơi ẩn nấu yên ổn nhất là lòng mẹ”

Mẹ à! Giữa cuộc sống ồn ào, khắc nhiệt; giữa nơi xứ người lạnh giá, khó khăn con gái nhiều lúc muốn chạy thật nhanh về bên mẹ để được mẹ che chở, vỗ về như thửa bé.

Những bông tuyết lạnh tạt ngang má, những con gió rít vào tận cõi lòng làm con bồn chồn, nhớ mẹ và nhớ nhà lắm. Cả cuộc đời mẹ vất vả, lo lắng cho con. Con chẳng biết làm gì để đền đáp công ơn biển trời đó. Mẹ chẳng kể cho con nghe là mẹ sinh và nuôi con vất vả như thế nào, nhưng qua những gì bà loáng thoáng nói là con hiểu mẹ sinh con ra trong nước mắt và cả tủi hờn…Mẹ khó nhọc, lặng lẽ nuôi con khôn lớn.

Mẹ à! Con thương mẹ lắm. Con thương mẹ khi mùa vụ về đồng ruộng lại đè nặng nên đôi vai sương gió quanh năm ấy, con thương mẹ khi đông đến buốt lạnh cả cõi lòng vì nhớ con nơi xa, con thương đôi mắt buồn sâu thắm và cả những giọt nước mắt trốn tránh khi tiễn con ở sân bay…. 20 tuổi nhưng con chưa làm gì lớn lao giúp được cho mẹ cả, cũng chưa một lần nói được câu yêu mẹ. Con có thể chịu cóng ngồi dưới thời tiết âm 20 độ C khắc lên dòng chữ đó nhưng sao con không can đảm nói ra được….

Con vừa xem phim ngắn: “Đừng đợi thiên thần bay đi” nước mắt giàn dụa chảy, con nức nở khóc như một đứa trẻ và chỉ muốn về bên mẹ thôi, vì con sợ như cậu bé trong phim lắm mẹ ạ. Trong tập phim đó câu con thích nhất là: Thượng đế không có mặt mọi nơi nên Người ban cho mỗi chúng ta một người Mẹ” Có mẹ là điều hạnh phúc nhất mà con được ban trong cuộc sống này. Dù có khắp trái đất này con hứa luôn gìn giữ điều hạnh phúc ấy.

Và mẹ à “Con sẽ không đợi một ngày kia

        Khi mẹ mất đi con mới giất mình khóc lóc”

Con sẽ cố gắng học và sống thật tốt để không phụ lòng mẹ. Con sẽ xây cái “ công trình của mẹ” thật cao lớn, vì con biết rằng “tương lai của con là công trình của con mẹ”. Hãy tin và luôn ủng hộ con mẹ nhé!

Dù con biết chẳng thể mang điều bất ngờ, quà tặng này về cho mẹ, khi bài của con không thể có những một like hay ai ủng hộ cả. Từ hôm ông nội mất, con cũng mất luôn cả ý chí, nhưng mẹ là ngọn hải đăng sáng luôn soi đường cho con. Con hi vọng bài con sẽ được đăng để sau 100 ngày ông mất, con sẽ mở facebook và mẹ đọc được những dòng này.

Con yêu mẹ!

Con gái nơi xa của mẹ

Ánh Xu

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng