Thư Gửi Mẹ

0

Thư gửi mẹ!

Hai mươi tư năm cuộc đời trôi qua, cũng bằng ấy năm vết nhăn hiện rõ trên khuôn mặt mẹ. Có lẽ, trên đời chẳng còn ai bất hiếu bằng con. Dù có ngàn lời xin lỗi, thì cũng không thể chuộc hết tội lỗi của đứa con này.

 

Vẫn biết là thế, mà con đã làm mẹ cười khi nào đâu. Mới sinh ra, chưa được bảy tháng tuổi, con đã nằm trong bệnh viện, đã trong ca phẫu thuật, một sống mười chết. Nước mắt mẹ rơi, từng hàng dài trên đôi má gầy. Con đau lắm, tựa như mỗi giọt nước mắt là vết dao cứa thẳng vào trái tim, rỉ máu.

Lớn hơn một chút, con thấy mẹ khóc. Khóc cho mỗi lần mẹ thức dậy sớm hong khô bộ quần áo duy nhất mà con có. Con biết, chẳng dám đòi hỏi, vì nhà mình nghèo quá xá. Giá như mẹ đừng khóc, vì con luôn tự hào mỗi khi mặc bộ quần áo đó.

Thêm một ít hiểu biết, con chống chịu với cơn đau tim từng ngày. Mỗi lần thấy con co rúm như sâu róm, nước mắt mẹ tuôn rơi. Cho đến khi có đoàn bác sĩ về khám miễn phí tại làng, mắt mẹ sáng lên. Chẳng được bao lâu, mắt mẹ lại buồn thiu. Mẹ ơi, đừng buồn, cớ sao phải thay trái tim đang mang bằng một trái tim khác. Bán cả nhà mình đi cũng chẳng đủ đâu.

Bao nhiêu năm làm dâu, mẹ còm cõi nuôi cả nhà. Đã khi nào mẹ than quá sức chưa?

Bao nhiêu năm làm vợ của một người chồng cờ bạc, mẹ đã thấy tủi hờn khi mỗi tối bị bỏ rơi với đàn con trong đêm khuya chưa?

Bao nhiêu năm ấy, nhịn đói, chịu rét ấy. Mẹ đã lần nào thấy quá sức chưa.

Mẹ cứ giả vờ mạnh mẹ đến bao giờ đây? Khi những đứa con thấy trong hơi thở của mẹ cũng thấm đấm sự cùng quẫn của tâm hồn. Bao nhiêu năm ấy, vừa làm mẹ vừa làm cha, mẹ đã bao giờ gục ngã chưa?

Mẹ thử gục ngã một lần đi, cho người ta biết, mẹ cũng là người phụ nữ như bao người. Hãy sống ích kỷ một lần, bỏ đàn con cũng được. Không ai trách mẹ đâu, vì những hy sinh quá nhiều ấy.

Hôm qua, con xách ba lô lên, ra đến bến xe định về quê. Mỗi lần dù có mệt mỏi đến đâu, được nhìn thấy mẹ là lòng con thấy bình yên…Nhưng, về đâu mẹ ơi…Khi không có nhà, gia đình ly tán  tứ phương. Về đâu để con thấy mẹ?

Ba cơn bão, đã lấy đi hết tất cả những gì mà mẹ gây dựng. Người chồng, đã lấy hết đi cơ nghiệp một đời. Tất yếu, mẹ sẽ gục ngã, làm sao sức người chống chịu được với thiên nhiên và con người.

Sống ở nơi xứ người, ăn cơm thiên hạ. Biết bao khổ cực cho vừa. Mẹ đã già, bước chân không còn vững, lòng con quặn xé mỗi khi nghĩ đến. Con đau, mà chẳng biết đau ở đâu nữa.

            Con thèm khóc…Nhưng đôi mắt đã cạn ráo. Con cười…Nụ cười méo mó, biến dạng. Con thèm chết…Nhưng mỗi khi đứng ở ranh giới, con lại nghe thấy tiếng mẹ gọi. Bao lần chiến đấu với tử thần, là bấy nhiêu lần con thấy mẹ giành giật sự sống lại cho con.

            Con thèm chết…đến độ trong giấc mơ cũng từng mơ thấy. Nhưng con đâu dám chết. Con phải sống.

            Mẹ ơi, con đang cố tồn tại từng ngày , chỉ mong sẽ sớm mua được căn nhà, cho mẹ con mình trú mưa, tránh nắng. Trong căn nhà ấy, mẹ con mình sẽ bỏ cái xã hội rẻ rúng, bon chen ấy sang một bên. Trong căn nhà ấy, con sẽ thấy mẹ mỗi sớm mai thức dậy. Nơi ấy, con sẽ sống, là một sinh linh bé bỏng bên cạnh mẹ.

            Hơn một năm, con nín khóc, để tới khi được gặp mẹ. Sà vào lòng để nức nở như ngày thơ bé.

            Mẹ ơi…Con thèm khóc

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng