Bàn tay yêu thương

0

Cha tôi bị bệnh đã lâu

Mẹ yếu nhà nghèo rau cháo quanh năm

Tiền đâu mua áo mùa đông

Nên mẹ cứ phải chạy quanh xin về…

Tôi cười vui sướng tràn trề

Thấy mẹ mang về một chiếc áo len

Tôi mừng vui mở ra xem

Nhận ra áo của thằng Kiên gần nhà

Cậu ta mập quá cho đi

Mẹ t xin được mang về cho tôi

Tôi cầm chiếc áo ngậm ngùi

Mẹ tôi thấy vậy ôm tôi vào lòng…

 

Đêm khuya bên ngọn đèn dầu

Mẹ ngồi đan áo tôi nào có hay

Khi mẹ gọi: “Áo con đây”…

Chiếc áo vừa, đẹp, cài hai bông hồng

Tôi ôm mẹ mắt lưng tròng

Thương mẹ đã thức mắt quầng mấy đêm

Bàn tay mẹ dệt yêu thương

Cho tôi ấm áp, rộn vang tiếng cười…

Giờ đây tôi đã lớn rồi

Áo thành kỷ vật suốt đời thân quen

Lâu lâu lại mở ra xem

Như còn hơi ấm mẹ đan hôm nào…

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng