Vượt qua một chặng đường

0

Gia đình chẳng dư dả. 18 tháng, mẹ gói ghém những lo lắng không tên, gạt nước mắt đăng ký cho con đi nhà trẻ. Con của mẹ vốn nhút nhát. Đi học mới vài ngày mà con đã bấn loạn tinh thần. Mẹ đau lòng lắm nhưng không thể làm khác  vì lý do cải thiện thu nhập cho gia đình.

Những ngày đầu đến lớp, cô giáo yêu cầu mẹ chỉ cho con học nửa buổi để con dần thích nghi với môi trường mới. Song, con vẫn khó làm quen, đi học cứ như cực hình. Con gào khóc, ôm lấy mẹ. Mẹ nén lòng, gỡ tay con ra, chạy vội khỏi cổng trường chẳng dám ngoái đầu nhìn lại. Con đi học mới có một tuần mà tâm lý như bị tổn thương nặng nề. Mẹ bất lực nhìn con, mỗi đêm lại trằn trọc không yên mong tìm ra cách giúp con vượt qua sợ hãi.

Nỗi lo này chưa qua, nỗi lo khác lại đến. Mẹ đang ở chỗ làm, bỗng nhận được điện thoại. Mẹ bắt máy, cơ thể rụng rời khi nghe cô giáo thông báo “Mẹ lên trường đưa bé về nhà khám bệnh. Bé có dấu hiệu của bệnh tay – chân – miệng”. Trước đó, mẹ đã tìm hiểu và biết qua mức độ nguy hiểm của căn bệnh này. Mẹ hoảng sợ, vội lao ngay đến trường với con yêu.

Lòng bàn tay, đầu gối và chân con nổi lên khá nhiều bông nước. Suốt dọc đường đưa con đến bệnh viện, mẹ cứ khóc mãi không thôi. Rồi bác sĩ trả kết quả, con đúng là bị tay – chân – miệng. Bệnh này không có thuốc trị, chỉ có thể kê đơn thuốc kháng viêm cho những nốt nước và theo dõi dấu hiệu bệnh. Nếu bé giật mình chới với nhiều lần, sốt trên 39 độ, tay chân lạnh thì cần đưa đến bệnh viện cấp cứu ngay. Đêm ấy, con giật mình khoảng 5 lần. Và mỗi lần như thế, mẹ đau đớn như bị lóc đến từng thớ thịt. Con khóc toáng lên làm mẹ cũng nức nở theo con. Đều đặn mỗi ngày, mẹ đưa con đi tái khám. Nghe bác sĩ bảo bệnh có tiến triển tốt, gánh nặng trong lòng mẹ lại vơi đi một ít. Ngày bác sĩ viết cho mẹ tờ xác nhận con đã khỏi bệnh hoàn toàn, có thể đi học lại, mẹ vui sướng vô cùng.

Trong suốt thời gian chăm sóc con bị ốm, mẹ quyết định xin nghỉ việc hẳn. Dù gì công việc của mẹ cũng chỉ vừa bắt đầu, sức khỏe của con mới là tất cả với mẹ. Và khi con khỏe hẳn, mẹ nghĩ nên dành thời gian giúp con ổn định tâm lý để tiếp tục việc học. Mẹ đến trường xin phép cho con nghỉ tạm 1 tháng. Hằng ngày, mẹ mở chương trình thiếu nhi cho con nghe như: đọc thơ, ca hát. Con thích lắm, xem đến không chớp mắt. Mẹ cũng tranh thủ lúc nằm cùng con, kể cho con nghe những điều hay khi đến lớp, rằng con  sẽ có nhiều bạn, được cô giáo chăm sóc, yêu thương. Nhờ vậy, con dần cởi mở, tỏ ra hứng thú với việc đi học.

Ngày đầu trở lại trường, con hơi bịn rịn mẹ một chút nhưng cũng chịu vào lớp. Buổi chiều, con về nhà với vẻ mặt tươi tắn. Mẹ thở phào nhẹ nhõm, lòng rộn vui vì con yêu đã vượt qua thêm một chặng đường. Vẫn sẽ còn nhiều chặng đường nữa con cần phải vượt qua nhưng hãy yên tâm. Mẹ sẽ luôn bên cạnh dõi theo từng bước chân con và suốt đời là bến đỗ bình yên nhất khi con mệt mỏi. Như lời ca khúc “Nhật ký của mẹ”, mẹ chỉ có một mong muốn và cầu chúc con: Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng