Hạnh phúc có vị gì

0

Nước mắt có vị gì???

Mẹ bảo con gái nước mắt là thứ hữu hình hóa cảm xúc.

Con :

Ngày thơ bé ,thích chơi một mình và hay quấy. Mọi người lắc đầu bảo con bé khó nuôi và số vất vả vì lệ lúc nào cũng ướt trên mi. Mẹ thương không mắng và những lúc ấy thường ôm nó vào lòng và lau đi những giọt nước mắt nóng hổi mằn mặn đang thi nhau tuôn rơi.

Lớn thêm. Vẫn thích sống khép kín, vẫn hay khóc nhưng là  lén khóc, nuốt những giọt nước mắt mặn đắng khi buồn, khi cảm thấy yêu đuối trước cuộc sống, khi thấy lòng mình tự nhiên trống trải, khi thấy gió ngoài hiên se sắt luồn vào tận tim sau lần chia tay mối tình đầu từ giảng đường đại học.

Và mẹ:

Con nhìn thấy mẹ luôn cười, thấy mẹ luôn dịu dàng và chu đáo không chỉ với con mà với tất cả mọi người xung quanh. người  ta thấy ở mẹ sự đảm đang vén khéo của một người phụ nữ xa chồng chăm 2 đứa con trong khi đứa lớn cách đứa bé 18 tháng, thấy ở mẹ sự nhiệt tình giỏi giang của một cô giáo giàu kinh nghiệm , thấy cả sự năng động tự tin sau mỗi giờ lên lớp mẹ còn nhận thêm việc về nhà làm để có thêm thu nhập cho gia đình. Người ta ngạc nhiên trước thái độ lạc quan của mẹ, còn con,con thấy tự hào rồi sau là thấy đố kỵ về điều đó. Bên cạnh mẹ con chắc mọi người thấy dễ chịu, còn con, con dần  thấy khó chịu vì thấy mình kém cỏi, hay vì sự tổn thương sâu sắc khi người ta nhận xét bâng quơ : “ Con bé này chả giống mẹ, cả ngoại hình lần tính cách “.

Con từng nghĩ thế giới của hai mẹ con mình …thật khác nhau. Con luôn thấy nó u ám, thấy cuộc đời thật lắm bất công, còn mẹ, hình như thế giới của mẹ đẹp lắm, nó rạng rỡ ánh sáng và tràn ngập tiếng cười. Con khờ khạo vụng về và tăm tối trong thế giới bao bọc của riêng mình rồi ngu xuẩn tới cái mức ghen tỵ với sự ưu ái của mọi người dành cho mẹ. Tại sao mẹ lại gặp nhiều may mắn như vậy nhưng con lại không hề sở hữu được nó. Con mang uẩn khúc ấy nén lại bật thành nhưng câu nói cấm cảu khó chịu khi mẹ quan tâm hỏi han con.

Con ngỡ rằng cả thế giới này con là người bất hạnh nhất. Chả ai hiểu được con, cũng chả có ai quan tâm tới con hết. Nếu gọi sự chăm chút của mẹ là tình cảm quan tâm thì sẽ quy về hai chữ Trách nhiệm. Có lẽ là thế.

Con đã từng nghĩ mẹ không biết khóc, xấu xa hơn con nghĩ mẹ sống giả tạọ khi với ai mẹ cũng có thể ân cần dịu dàng và thân thiện. Và giải tạo như thế thì có bao giờ cần khóc.

Nhưng sau bao nhiêu năm, con đã thấy

Mẹ bật khóc khi đứa con gái hay khóc nhè ngày nào thi đỗ vào trường đại học của mơ ước.

Mẹ nức nở khi nhận được cuộc điện thoại từ cảnh sát báo con bị tai nạn giao thông phải vào bệnh viện cấp cứu.

Mẹ nấc lên khi nhận tờ giấy kết quả xét nghiệm của ông ngoại từ tay bác sỹ , và dòng chữ nhòe đi trước kết luận ông bị ung thư dạ dày.

Mẹ đã khóc, khóc rất nhiều trong những ngày điều trị bệnh cho ông. Và gần như cạn khô nước mắt sau đám tang đưa ông về một thế giới khác.

Liền những ngày sau nữa, là những tiếng rấm rứt thút thít vang lên giữa đêm khuya thanh vắng…

Con lại  nhớ đến tiếng khóc của con thời thơ ấu. Nó là giọt nước mắt ngây thơ , là giọt lệ vòi vĩnh mau đến rồi lại nhanh khô.. Nhưng tệ hơn  khi lớn lên rồi giọt nước mắt con đã từng rơi xuống lại chủ yếu dành cho mỗi đau nhỏ nhoi vị kỷ, cho chút trắc trở mới chớm mà chưa gì con đã nghĩ đời nỡ bất công giáng xuống . Con nhớ câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên :

Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp

Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!

Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp!

Một mái nhà yêu rủ bóng xuống tâm hồn

Con đã và đang sở hữu những giọt nước mắt nhỏ nhoi vị kỷ, tự nhiên như thế.

Còn me,

Mẹ chưa từng khóc ngay cả khi mẹ bệnh phải trải qua ca mổ khó khăn, hay khi mẹ thất bại trong công việc. Mẹ của con chỉ khóc cho niềm vui vỡ òa, trong sự thành công trên bước đường con cái đang đi. Mẹ khóc cho nỗi đau người thân phải gánh chịu, khóc cho sự mất mát đi một người thân yêu khi khoảng trống để lại là quá lớn không gì bù đắp nỗi.

Hồi nhỏ, Con đã từng nghĩ con tự hào và ấm áp khi nhìn thấy mẹ luôn cười nhưng về sau này con nhận ra con cảm phục tình yêu của mẹ, thấy mình trưởng thành hơn từ những giọt nước mắt mẹ rơi xuống, thấm ướt vai con, hay loang cả ra chiếc gối nhỏ trong phòng. Chính mẹ đã dạy cho hiểu được mùi vị của giọt nước mắt . Nó không đơn thuần chỉ là vị mằn mặn ai cũng cảm được từ khi còn là một đúa con nít, nó là phức hợp cảm giác của thấu kính vạn biến: là vị mặn đắng khi ta nếm gặp thất bại, đắng nồng khi ta ấm ức, ngọt ngào mát mẻ khi ta có niềm vui tột bậc, hay cay xè xót xa khi mất mát đi những gì được coi là thiêng liêng, đáng trân trọng.

Bài học làm người đâu cứ phải cần chỉ giảng bằng lời. Sự sâu sắc tinh tế nhiều khi đâu cứ phải phô ra để mọi người cùng ghi nhận. Mẹ đã chỉ cho con cách sống không phải bằng ngôn ngữ giao tiếp mà người ta hay rao giảng. Cái mà con nhận được là từ những suy ngẫm trải nghiệm thực tế bằng sợi dây tình cảm vô hình nhưng bền chặt, dẻo dai khó đứt.

Đứng trước mẹ con luôn thấy mình nhỏ bé, giờ đây, còn là nỗi xấu hổ cho những suy nghĩ hẹp hòi của bản thân.

“Con thường sống ngẩng cao đầu mẹ ạ

Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ

Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt

Con chẳng bao giờ cúi mặt trước uy nghi

Nhưng mẹ ơi con xin thú thật

Trái tim con dù kiêu hãnh thế nào

Đứng trước mẹ dịu dàng chân chất

Con thấy mình bé nhỏ làm sao.

Có phải tinh thần mẹ diệu kỳ soi thấu

Như bay lên vầng ánh sáng cao siêu

Hay bao nỗi buồn xưa nung nấu

Trái tim mẹ hiền đùm bọc đứa con yêu.

II

Trong cơn mê, con từ mẹ ra đi

Con muốn đi tận cùng trời đất

Để tìm kiếm người yêu đẹp nhất

Trong đôi cánh tay con sẽ ôm ghì.

Con tìm tình yêu khắp nơi khắp nẻo

Con đập vào các cửa mỏi rời tay

Con đã van xin như một kẻ ăn mày

Nhưng chỉ nhận những cái nhìn lạnh lẽo

Tìm không thấy tình yêu con trở về với mẹ

Tâm chí chán chê, thân thể rã rời

Con bỗng thấy một tình yêu chân thật

Trong đôi mắt dịu hiền của mẹ, mẹ ơi…”

(Thơ gửi mẹ-Thơ Heinrich-Heine )

Đêm nay, con lại khóc rồi. Nhưng con khóc lần này  thấy mình sáng và lớn hơn. Giọt nước mắt nhẹ nhàng lăn, qua mi, xuống miệng mặn và ấm. . Giọt nước mang tên Hạnh phúc. Hạnh phúc ấy được dệt lên từ một thiên thần.

Mẹ không có cánh, không vòng thánh nhưng trong mắt con mẹ vẫn là thiên thần.

Tận sâu trong tiềm thức, vang chạm vào nhịp tim con muốn nói : “con gái này yêu mẹ”

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng