Mẻ ghẻ

0

Tôi nép mình sau cánh cửa lặng nhìn ra vườn, nơi mẹ tôi đang cặm cụi với luống rau xanh. Trời còn mờ sương, cái lạnh đan vào từng kẽ áo, tôi rùng mình tự hỏi: “ Phải chăng mẹ không biết lạnh”. Bất giác thấy lòng trùng lại,  bao sương gió đã đi qua đời mẹ, mái tóc còn xanh mà lắm những hao gầy.

Ngày mẹ lấy bố mẹ đã phải chăm lo cho cả một gia đình, bởi tôi khi ấy đã  tròn 2 tuổi. ai cũng bảo mẹ ghẻ sẽ chẳng bao giờ thương con chồng. Nhưng càng lớn lên tôi càng thấy hai tiếng “ mẹ ghẻ” nghe thật cay đắng cho một người phụ nữ cả đời chỉ biết vì chồng con. Tôi nhớ có lần có người hỏi tôi sao lại gọi là mẹ mà không gọi là dì. Tôi khi ấy chỉ biết cười mà không biết trả lời. Tôi khi ấy trẻ con đến khờ dại để có thời tin vào những định kiến của cuộc đời về mẹ. Làm vợ, làm mẹ bình thường đã khó, nuôi dưỡng và dạy dỗ một đứa con của chồng lại càng khó hơn gấp trăm lần. Bởi mỗi lần mẹ la rầy, tôi luôn nghĩ là vì mẹ ghét tôi, là vì tôi không phải là con do mẹ sinh ra nên mẹ không thương. Mà chưa bao giờ hiểu tấm lòng của một người mẹ, thực sự mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con của mình. Những ngày tháng ấy trôi qua, tôi non nớt và khờ dại để nỗi buồn cứ thế hằn sâu lên mắt mẹ.

Lớn hơn chút nữa tôi bắt đầu nhận ra cuộc đời đã đổ thật nhiều gánh nặng lên đôi vai gầy của mẹ. Tôi nhìn mẹ đi về giữa những nắng mưa cuộc đời, thương cho những tất bật sớm khuya công việc chẳng hề ngơi nghỉ. Hy sinh thật nhiều chỉ vì mong cuộc sống tốt đẹp hơn cho chồng con. Tôi biết có những lúc mẹ đã khóc vì nước mắt thật thà chảy xuôi cho những năm tháng cuộc đời. Bởi những vất vả mẹ phải mang quá sức chịu đựng của một người phụ nữ. Bởi bố tôi không phải là một người chồng biết quan tâm để thấu hiểu hết nỗi lòng của mẹ. Bởi chúng tôi chỉ quen với những quan tâm từ mẹ mà chưa một lần biết lau đi những muộn phiền, để khóe mắt mẹ cay. Nhưng rồi mẹ tôi vẫn luôn ở đó vững niềm tin cho ngày mai tốt đẹp, vững niềm tin cho chúng tôi được bước trên con đường mà cả đời mẹ chưa từng dám mơ.

Tôi đậu đại học, đi học xa một năm về nhà chỉ vài ba lần. Cuộc sống nơi thành phố lớn kéo tôi theo những xô bồ. Có lúc vô tâm quên cả gọi điện về nhà. Nhưng mẹ luôn bao dung, dù tôi có làm gì vẫn luôn an ủi, vỗ về. Mẹ vẫn luôn chờ tôi về nơi  vườn rau còn đọng sương sớm, nơi mái tóc còn xanh  mà lưng cong nhọc nhằn. Chợt nhớ lại bao năm tháng tôi cứ mãi nhận từ mẹ những tình cảm thương yêu mà chưa từng một lần đáp trả. Là vì  nước mắt chảy xuôi nên cha mẹ cứ mãi là người chẳng cần nhận lại.

Công ơn của mẹ cả đời tôi chẳng thể nào trả hết. Chỉ mong sao mình sống đủ tốt để mẹ an lòng, để khi về nắm lại bàn tay gầy đó không thấy thẹn với lòng vì đã phụ tháng năm. Nhớ lại lời  người hàng xóm thuở xưa : “ Mẹ ghẻ con chồng khó lòng thương nhau”. Lời nói như lưỡi dao cắt vào tim tôi. Có mấy ai hiểu tình cảm chẳng phải máu mủ ruột rà ấy mới là tình cảm làm người thương cả đời phải trăn trở, nhọc nhằn.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng