Cám ơn dành tặng mẹ

0

Tôi tình cờ khi xem một đoạn clip ngắn Năm sau con sẽ về trên Youtube câu chuyện đã làm rung động và khiến bao bạn trẻ ngày nay phải suy nghĩ về nó. Câu nói ấn tượng và làm tôi suy nghĩ nhiều nhất: “Chúng ta có nhiều nơi để đi nhưng chúng ta chỉ có một nơi để về”. Đó chẳng đâu xa lạ, chẳng đâu khó tìm mà nó hiện hữu ngay trước chúng ta “Gia đình” 2 chữ thôi nhưng nó thiêng liêng và cao cả nơi đó có tình yêu thương của cha mẹ, nơi đó có sự ấm áp, chở che, bao dung lòng mẹ và rồi tôi ngân nga câu hát: “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào, Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào…” đó là những ca từ trong lời hát Lòng mẹ.

Những ca từ đó in sâu vào trong mỗi trái tim con người, dù họ là ai, địa vị như thế nào thì tình yêu thương mẹ, yêu thương gia đình không bao giờ phai nhạt theo tháng năm. Và rồi trong chính cái khoảng khắc đó đã làm trái tim tôi xao xuyến, rung động với bao cảm xúc đan xen khó tả một nỗi nhớ nhà dao diết, một tình thương yêu mẹ dạt dào khi tôi nhớ lại những tháng năm bên mẹ với bao vất vả lo toan cuộc sống để chúng tôi được học hành được vui chơi bằng bạn bè cùng trang lứa. 

Con và mẹ sẽ chẳng bao giờ quên những tháng năm nghèo khó của gia đình mẹ nhỉ? Con vẫn nhớ như in những gì diễn ra trong bữa cơm tối hôm ấy. Ngày ấy mùa đông giá rét căm căm, lạnh và rất buốt nhưng mẹ vẫn vác chiếc bình thuốc sâu đi phun rau, vẫn cặm cụi ra đồng làm việc tới khi màn sương đã phủ, đến những ánh đèn làng đã bật. Mẹ về tới nhà chúng con như hò reo, như những chú chim tìm được mẹ khi đi lạc đường. Con chạy vội ra khoe với mẹ khi hôm nay con được điểm 10 môn Toán và Tiếng Việt và hơn hết con đã khoe với mẹ bữa cơm đầu tiên con nấu. Mẹ đã rất vui đã nở nụ cười tươi tặng cho con dù khi đó mẹ rất mệt, con thấy trên khuôn mặt mẹ nhợt nhoạt đi vì làm quá sức. Lúc đó con thương mẹ biết bao con chỉ ước mình lớn thật nhanh để giúp mẹ, giúp gia đình mình bớt cái nghèo, cái đói. Rồi bữa cơm đầu tay nấu cho mẹ cho gia đình có lẽ chẳng bao giờ quên vì bữa cơm đã chứa bao nhiêu giọt nước mắt của mẹ, của con khi mở nồi cơm đó là một bữa cơm khê, nó khê đến cháy đen cả những hạt gạo trắng ngần. Mệt, đói, thương con mẹ đã khóc và rồi con cũng khóc, khóc theo mẹ, khóc thương mẹ, khóc cho sự vất vả mà mẹ đang gánh vác khi bố đi làm xa, khóc vì một bữa cơm nhịn đói của 2 mẹ con. Chính cái tuổi thơ ấy mà đến bây giờ mỗi khi con nấu cơm không bao giờ con giám đun quá lửa vì đơn giản con sợ bữa cơm cháy khê, sợ nhớ những giọt nước mắt của mẹ. 

Tình thương của mẹ là không có giới hạn nó mãi mãi chảy dài theo suốt cuộc đời mỗi chúng ta. Tôi nhớ mùa xuân năm ấy, năm 2008 khi tôi được mẹ cho đi du lịch cùng công ty mà mẹ tôi làm đi chùa Bái Đính. Ngày ấy tôi lớn rồi không còn là đứa con nít lên 8 nữa mà đã là một học sinh cuối cấp 3 nhưng cái tính lù đờ, ham chơi của tôi vẫn còn nhiều lắm để rồi đến khi tôi bị lạc giữa nơi đất khách quê người, giữa không gia rộng lớn đó chỉ biết khóc tìm mẹ. Còn mẹ tôi thì chạy hết chỗ này đến chỗ khác trong tiết trời mưa phùn không áo mưa, không mũ, không ô dù đi tìm tôi mà chưa sao tìm được, mẹ tôi khóc khóc nhiều lắm mẹ sợ mất con. Tìm mãi tìm mãi chưa tìm thấy tôi mẹ run sợ gọi về cho bố tôi lên tìm cùng mẹ để tìm tôi. Lúc đó các bạn đủ biết mẹ tôi và tôi sợ hãi đến mức nào chứ. May thay tôi đã nhận được ra mẹ, mẹ nhận ra tôi khi gặp nhau ở cổng chính vào chùa. Lúc đó tôi nhớ mẹ đã ra ôm chầm lấy tôi cùng với những giọt nước mắt vẫn còn lăn trên khuôn mặt gầy hốc hác của mẹ. Mẹ và tôi cùng khóc trong sự vỡ òa vui sướng khi được sum họp.

 

Kỉ niệm về mẹ mãi là một trang sử, một câu chuyện không có hồi kết. Những trang văn thơ của bao nhà thơ nhà văn vẫn không đủ diễn tả, bày tỏ được tình yêu thương, đùm bọc, che chở của mẹ giành cho những đàn con thơ. Với mẹ chúng tôi dù đã lớn, đã trưởng thành hay khi lập gia đình thì sự lo lắng, quan tâm của mẹ, của cha không bao giờ nguôi, mẹ vẫn luôn dõi theo tôi từng bước đi, từng hơi thở đến lúc cuối đời. Mẹ quan tâm, yêu thương con nhiều đến vậy nhưng con chưa bao giờ nói lên được lời cám ơn, một câu nói: “Con yêu mẹ”. 20 năm chưa phải là quá dài so với tuổi đời nhưng 20 tuổi đủ tuổi hiểu thấu được lòng mẹ, đủ hiểu được tình mẹ giành cho con, 20 tuổi đủ hiểu sự lo toan vất vả nhọc nhằn của mẹ nhưng 20 tuổi con chưa một lời cám ơn, một lời chúc mẹ nhân ngày 8.3, ngày 20.10 và cũng chưa một lần nào hát tặng mẹ bài hát Con yêu mẹ… Thời gian là thứ không thể mua đi bán lại, không là thứ lấy lại được vì vậy hãy trân trọng từng phút giây khi có mẹ bên mẹ. Và mình chúc ngày 8.3 sắp tới tôi và các bạn hãy cùng ngân vang lời hát Con yêu mẹ giành đến tặng mẹ chúng ta nhé.

 

  Lê Thị Vân Anh

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng