Người mẹ ở quê

0

 

Mẹ tôi đã ngoại tám mươi 

Bạc phơ mái tóc,đồi mồi làn da. 

Các con mấy đứa đi xa

Chiều chiều tựa cửa trông ra cánh đồng.

 

Nhớ xưa nhà chật,con đông

Bữa no bữa đói đau lòng. Mẹ tôi

Bao năm vất vả lần hồi

Hết khoai lại sắn độn nồi cơm con.

Sớm ra đồng cấy mạ non

Chiều lên nương cuốc đất trồng khoai lang.

Tinh mơ gánh nước đầu làng

Tưới rau kẻo muộn giếng càng cạn khô.

Con thơ ngồi ở đầu bờ

Ngồi yên con nhé mẹ chờ hái rau.

Nửa đêm đi chợ mau mau

Gánh gồng kĩu kịt qua cầu bán buôn.

 

 

Vai gầy gánh cả đàn con

Bàn tay chai sạn,chân mòn tới gan

Mái đầu sương gió thời gian

Tóc xanh phai bạc theo đàn cháu con

Lớn khôn.Thân mẹ hao mòn

Cả đời mẹ đã vì con quên mình.

 

Bây giờ mẹ vẫn hy sinh

Tuổi già cặm cụi một mình mẹ ơi

Các con lập nghiệp khắp nơi

Quê nhà,mẹ muốn suốt đời khói hương.

Trông nom,chăm sóc từ đường

Có nơi để các con thường về chơi

 

Tuổi già xin mẹ nghỉ ngơi

Các con đi bốn phương trời vẫn mong

Cầu cho mẹ được thong dong

Dù nay tóc bạc,lưng còng vẫn vui

Ước sao mẹ mãi trên đời

Để con có mẹ ở nơi quê nhà.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng