Không chỉ yêu mà phải yêu thương

0

Trong đời hẳn không người phụ nữ nào lại  không thèm muốn được tỏ tình lãng mạn như trong truyện và phim ảnh

Khó có ai không bị ” cưa đổ” như juliet khi nghe Romeo rót lời đường mật: “Sợ gì! Anh đã vượt qua những bức tường cao ngất này bằng đôi cánh nhẹ của tình yêu. Mắt em còn chứa nhiều nguy hiểm hơn là hàng chục lưỡi gươm của họ. Hãy nhìn anh đằm thắm hơn, tức khắc thân anh sẽ được che chở trước hận thù của chúng”

 

Thử tưởng tượng lúc bạn và người đó đang ngồi trên ghế đá, một cơn mưa đến bất chợt, đã vỡ oà từ cái nắm tay ngại ngần, cái ôm thẹn thùng và kết thúc dưới làn mưa.

Thử tưởng tượng Ánh nắng dịu dàng của buổi hoàng hôn, cành cây, ngọn gió… tất cả đã vẽ nên một bức tranh về cuộc hẹn hò tràn đầy cảm xúc yêu thương.

 

Nhưng yêu nhau trong nhưng không gian lãng mạn, yêu nhau với những hẹn ước lớn lao, liệu có thể sống nổi với nhau trong căn phòng chật hẹp toàn mùi nước nắm không, có chán nhau vì những cái tầm thường của đời thực không nhỉ?

 

Bố mình tỏ tình với mẹ như thế này: mình là mình rất ưng ung ( tiếng địa phương  nghĩa là em), ung có muốn lấy mình không thì về bảo với thầy ( mẹ mình gọi ông ngoại là thầy).

 

Lúc đó bố mình chỉ là một chàng lái xe nghèo rớt mồng tơi, mồ côi ông nội khi còn trong bụng mẹ. Sinh ra được 7 tháng thì bà nội đi bước nữa để lại bố cho ông ba cố nội. Ngày nào bà cố nội cũng bế cháu đi khắp làng xin sữa, còn đêm đến cháu khóc lóc thảm thiết vì đói quá và bà đành phải cho cháu dùng tạm cái bầu vú nhăn nheo tuổi già. Cháu bú bà rát ruột đến nỗi bà cố 54 tuổi rồi mà sữa vẫn còn chảy ra được.

Lúc đó, dưới lời kể châm biếm của mẹ, bố đưa các cô ” yêu tha dép” về nhà ra mắt họ hàng thì bao giờ cũng có kết cục buồn chảy nước mắt là các cô ” bỏ chạy mất dép” , đơn giản vì bố nghèo quá.

Còn  hoàn cảnh mẹ khá hơn vì ông ngoại lúc ấy là trưởng ty công an. Màn cầu hôn thật thà không tưởng. Ông ngoại cũng không ngăn cản gì chỉ nói một câu cũng chân thực không kém: bọn bay đừng làm trò con nít đấy.

 

Thế mà ” cái trò con nít” ấy là một câu chuyện kết thúc có hậu hạnh phúc gần 40 năm. Lần nào kể lại màn cầu hôn ấy mẹ cũng bật cười trong nước mắt. Sau bao nhiêu năm chung sống, mẹ bảo không chỉ có yêu mà phải YÊU THƯƠNG mới giúp vợ chồng ” nghiện” nhau suốt đời. Bố mình đã nghỉ hưu, cuộc sống ông bà bây giờ sớm tối bên nhau cùng làm vườn nuôi gà chăm cháu, đó là cảnh mà bao nhiêu người thèm muốn.

Mẹ đã dạy cho mình biết rằng trong cuộc sống, chỉ có YÊU chưa đủ mà phải YÊU THƯƠNG

 

Thật hài hước, mình chẳng nhớ nổi lần đầu tiên chàng tỏ tình với mình như thế nào. Giống như kịch bản, chàng ngồi nát mấy cái chiếu nhà nàng và nàng đổ vì câu đẹp trai không bằng chai mặt. Chẳng có gì đột phá, mới mẻ hay lãng mạn cả. Đơn giản cuộc sống của nàng từ khi có chàng bước vào thì như một bức tranh đời với rất nhiều các mảnh ghép, mà nếu thiếu chàng thì bức tranh ấy sẽ trống một khoảng lớn. Chàng đương nhiên đã có mặt ở mọi nơi mọi lúc, lúc vui vẻ, lúc cãi cọ, lúc khó khăn, lúc thành đạt.. thực như những gì đang diễn ra trong cuộc sống.

Giấc mơ của ta là trái tim kết bằng hàng trăm cánh hoa hồng hay những trái tim vẽ trên cát trắng, nhưng khi tỉnh dậy cái ta cần là một trái tim có thực đập những nhịp đập yêu thương chân thành.

Rất tiếc không có cái cảnh chàng trai cầm bông hồng trong mưa dưới cảnh cửa sổ nhà nàng, cầu xin nàng mở cánh cửa bước vào đời nàng nhưng mình lãi hẳn một chàng trai đang rửa đít cho hai thằng con trong toa lét.

 

Mẹ dạy mình thơi gian đã làm cho con người trưởng thành nhưng YÊU THƯƠNG mới làm cho ta trân trọng những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.

 

Triết lý

Trong đời hẳn không người phụ nữ nào lại  không thèm muốn được tỏ tình lãng mạn như trong truyện và phim ảnh

Khó có ai không bị ” cưa đổ” như juliet khi nghe Romeo rót lời đường mật: “Sợ gì! Anh đã vượt qua những bức tường cao ngất này bằng đôi cánh nhẹ của tình yêu. Mắt em còn chứa nhiều nguy hiểm hơn là hàng chục lưỡi gươm của họ. Hãy nhìn anh đằm thắm hơn, tức khắc thân anh sẽ được che chở trước hận thù của chúng”

Thử tưởng tượng lúc bạn và người đó đang ngồi trên ghế đá, một cơn mưa đến bất chợt, đã vỡ oà từ cái nắm tay ngại ngần, cái ôm thẹn thùng và kết thúc dưới làn mưa.

Thử tưởng tượng Ánh nắng dịu dàng của buổi hoàng hôn, cành cây, ngọn gió… tất cả đã vẽ nên một bức tranh về cuộc hẹn hò tràn đầy cảm xúc yêu thương.

 

Nhưng yêu nhau trong nhưng không gian lãng mạn, yêu nhau với những hẹn ước  lớn lao, liệu có thể sống nổi với nhau trong căn phòng chật hẹp toàn mùi nước nắm không, có chán nhau vì những cái tầm thường của đời thực không nhỉ?

 

Bố mình tỏ tình với mẹ như thế này: mình là mình rất ưng ung ( tiếng địa phương  nghĩa là em), ung có muốn lấy mình không thì về bảo với thầy ( mẹ mình gọi ông ngoại là thầy).

 

Lúc đó bố mình chỉ là một chàng lái xe nghèo rớt mồng tơi, mồ côi ông nội khi còn trong bụng mẹ. Sinh ra được 7 tháng thì bà nội đi bước nữa để lại bố cho ông ba cố nội. Ngày nào bà cố nội cũng bế cháu đi khắp làng xin sữa, còn đêm đến cháu khóc lóc thảm thiết vì đói quá và bà đành phải cho cháu dùng tạm cái bầu vú nhăn nheo tuổi già. Cháu bú bà rát ruột đến nỗi bà cố 54 tuổi rồi mà sữa vẫn còn chảy ra được.

Lúc đó, dưới lời kể châm biếm của mẹ, bố đưa các cô ” yêu tha dép” về nhà ra mắt họ hàng thì bao giờ cũng có kết cục buồn chảy nước mắt là các cô ” bỏ chạy mất dép” , đơn giản vì bố nghèo quá.

Còn  hoàn cảnh mẹ khá hơn vì ông ngoại lúc ấy là trưởng ty công an. Màn cầu hôn thật thà không tưởng. Ông ngoại cũng không ngăn cản gì chỉ nói một câu cũng chân thực không kém: bọn bay đừng làm trò con nít đấy.

 

Thế mà ” cái trò con nít” ấy là một câu chuyện kết thúc có hậu hạnh phúc gần 40 năm. Lần nào kể lại màn cầu hôn ấy mẹ cũng bật cười trong nước mắt. Sau bao nhiêu năm chung sống, mẹ bảo không chỉ có yêu mà phải YÊU THƯƠNG mới giúp vợ chồng ” nghiện” nhau suốt đời. Bố mình đã nghỉ hưu, cuộc sống ông bà bây giờ sớm tối bên nhau cùng làm vườn nuôi gà chăm cháu, đó là cảnh mà bao nhiêu người thèm muốn.

Mẹ đã dạy cho mình biết rằng trong cuộc sống, chỉ có YÊU chưa đủ mà phải YÊU THƯƠNG

 

Thật hài hước, mình chẳng nhớ nổi lần đầu tiên chàng tỏ tình với mình như thế nào. Giống như kịch bản, chàng ngồi nát mấy cái chiếu nhà nàng và nàng đổ vì câu đẹp trai không bằng chai mặt. Chẳng có gì đột phá, mới mẻ hay lãng mạn cả. Đơn giản cuộc sống của nàng từ khi có chàng bước vào thì như một bức tranh đời với rất nhiều các mảnh ghép, mà nếu thiếu chàng thì bức tranh ấy sẽ trống một khoảng lớn. Chàng đương nhiên đã có mặt ở mọi nơi mọi lúc, lúc vui vẻ, lúc cãi cọ, lúc khó khăn, lúc thành đạt.. thực như những gì đang diễn ra trong cuộc sống.

Giấc mơ của ta là trái tim kết bằng hàng trăm cánh hoa hồng hay những trái tim vẽ trên cát trắng, nhưng khi tỉnh dậy cái ta cần là một trái tim có thực đập những nhịp đập yêu thương chân thành.

Rất tiếc không có cái cảnh chàng trai cầm bông hồng trong mưa dưới cảnh cửa sổ nhà nàng, cầu xin nàng mở cánh cửa bước vào đời nàng nhưng mình lãi hẳn một chàng trai đang rửa đít cho hai thằng con trong toa lét.

 

Mẹ dạy mình thơi gian đã làm cho con người trưởng thành nhưng YÊU THƯƠNG mới làm cho ta trân trọng những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.

 

Triết lý YÊU THƯƠNG của mẹ đa mang đến một người đàn ông luôn xoè ô cho mẹ cùng đi qua mưa nắng cuộc đời.

 của mẹ đa mang đến một người đàn ông luôn xoè ô cho mẹ cùng đi qua mưa nắng cuộc đời.

Không chỉ yêu mà phải yêu thương
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng