Mẹ cố lên!

0

Sáng đưa con tới trường, liếc vội đồng hồ chỉ 7h15′, vẫn còn sớm, như bản năng mình phóng như bay về nhà mẹ đẻ để mong muốn tìm kiếm một điều gì đó. Mở cửa ra, căn nhà rộng thênh thang mà trống trải, bố mẹ đang ở viện, đi vội từ phòng khách vào bếp rồi thẫn thờ ngồi một mình, chỉ muốn lặng lẽ như thế này trong 5 phút thôi nhé!

Gần hai năm nay gia đình mình gặp phải biến cố lớn, mẹ mình mắc phải căn bệnh hiểm nghèo tên khoa học gọi là “Kaler không tiết”, còn nôm na thì hiểu là “đa u tủy xương”. Ngày mình biết hung tin là một buổi chiều giữa tháng 9 năm 2012, không gào khóc mà lật đật vào google để tìm hiểu xem kaler là gì. Mắt mình nhạt nhòa khi biết rằng mọi thứ đang rất không ổn với mẹ rồi vì những ai bị bệnh này thời gian sống chỉ được một vài năm kể từ khi biết bệnh. Ngày hôm đó trồng chất những khó khăn bởi không có người giúp việc trông con, cả nhà tập trung ở viện với mẹ. Giữa trưa nắng đến nài nỉ người ta trông con mà bị từ chối một cách phũ phàng, đứng giữa đường nước mắt chảy ra ầng ậc, vừa khóc vừa gào thét “ông trời ơi sao lại thế này”… Nhưng rồi mọi thứ lại qua, chỉ trong một thời gian ngắn cả gia đình cùng nhau sốc vác lại tinh thần, hàng tháng mẹ về viện xạ trị còn mình cũng thuê được giúp việc trông con. Chỉ thương bố và anh trai lân nhau chăm sóc mẹ. Gia đình nội ngoại đôi bên cũng đỡ đần phần nào. Nhìn bố gầy xanh hốc hác, già hẳn đi từ khi biết mẹ ốm. Mình không dám nhìn vào mắt bố bởi đôi mắt ấy luôn đượm buồn, chất chứa bao lo toan, sợ hãi… 

Có những lúc tưởng như mẹ sẽ ra đi mãi mãi. Nhìn mẹ nằm trên giường cấp cứu, máy móc, dây dợm lằng nhằng mà con xót xa. Chỉ được xuống thăm mẹ vội vã rồi về với thằng cu con còn nhỏ, nắm chặt bàn tay gầy guộc yếu đuối của mẹ nhưng con không khóc trước mặt mẹ. Đôi mắt mẹ mở to như muốn nói cố lên con gái mẹ không sao đâu. Con cũng tươi cười đáp lại, mẹ cố gắng nhé, đeo máy thở ô xi cho đỡ vất, cho cơ thể nghỉ ngơi, mẹ sẽ không sao hết. Và mẹ đã vượt qua, mẹ được trở về, được đón tết vui vẻ bên bố con con, bên đứa cháu ngoại đáng yêu mà mẹ luôn dành cho nó tình thương bất tận. 

Mỗi ngày mình chỉ dành 5 phút yếu mềm bởi là con người không thể sắt đá cả 24 tiếng đồng hồ được. Mẹ ơi cố lên, mẹ sẽ vượt qua. Con lại đóng cửa để đi làm, bắt đầu một ngày mới bận rộn với công việc, với gia đình nhỏ bé của con. Con luôn cầu chúc và mong chờ điều kỳ diệu sẽ đến, giúp mẹ vượt qua bệnh tật để ở lại bên bố con con. Cố lên mẹ của con!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng