Những điều con chưa dám nói

0

Ngày bé có một quãng thời gian con đã không được ở với mẹ, mẹ con mình đã xa nhau. Theo một cách nào đó con biết thế nhưng con không nhớ gì cả. Như thể quãng thời gian không có mẹ bị xóa khỏi tâm trí con, trí nhớ bé thơ chỉ bắt đầu từ ngày đầu tiên mẹ con mình gặp lại nhau. Con nhớ ngày ấy rõ ràng đến không tưởng, chỉ cần nhắm mắt lại là lại thấy được khung cảnh đó, mẹ ngồi bên ôm lấy con. Mẹ cười và nói chuyện với con. Xung quanh con, thế giới của con trong khoảnh khắc ấy chỉ có mẹ, gốc cây mẹ  tựa vào, hàng hàng những con kiến cặm cụi tha mồi mẹ chỉ, những chiếc lá bé tí rơi quanh chỗ mẹ ngồi.

 

Con không nhớ nhiều chuyện ngày bé, mọi kí ức đều chỉ xoay quanh những chuyện nhỏ nhặt. Con nhớ quả bóng bay lần đầu mẹ mua cho con. Quả bóng đỏ lớn hơn cả vòng tay con ngày ấy, cầm nó trong tay con cứ sợ mình sẽ bị nó kéo bay mất lên trời. Quả bóng đỏ lũ bạn cùng ngõ tranh giành xem với con làm nó bay mất lên trời. Con không quên cho đến tận bây giờ cảm giác tiếc nuối khi con cố hết sức mình nhảy lên với lấy sợi dây cột bóng nhưng không thể chạm tới. Con đã ôm lấy mẹ mà khóc, con giận những đứa bạn, con đã muốn đánh muốn đuổi chúng. Quả bóng mẹ mua cho con to là thế trong tay con lại thành ra một chấm đỏ bé xíu trên bầu trời. Mẹ đã ôm lấy con dỗ dành hứa mua cho con quả khác. Thật ra con khôn tiếc quả bóng ấy đâu mẹ ạ, tất cả những gì con nghĩ khi ấy chỉ là sợ mẹ sẽ giận con, là sự buồn bã khi mất đi một món quà của mẹ. 

Con nhớ cả những cây kẹo bông đường ngọt lịm to hơn mặt con, mỗi lần cắn, nhữn sợi bông tan ra dinh dính trên má, trên tay mẹ mua mỗi tối ra ngoài chơi. Dù không muốn con ăn  đồ ngọt nhiều nhưng mẹ vẫn mua cho con chỉ để nhìn con cười vui. Con nhớ những ngày đông mẹ ngồi cắt bánh mì làm tư nướng lúc nào cũng hơi cháy xém trên chảo thơm mùi bơ, ngầy ngậy vì mỡ. Con nhớ ngày mẹ cười chỉ cho con những mầm cây bé xíu mọc lên sau mưa, con nhớ cả nụ cười của mẹ khi nói một ngày con sẽ được ăn quả của chính những cái cây này. Cả thế giới của con đã từng xoay quanh mẹ. Chúng ta đã từng bên nhau như thế, gần nhau như thế. Nhưng từ bao giờ chỉ một câu nói yêu thương, chỉ một đòi hỏi nũng nịu, một cái ôm chầm đòi hỏi ở con tất cả dũng khí vẫn không thể làm nổi. Chúng ta rốt cuộc từ bao giờ đã cách xa nhau đến thế? 

Có rất nhiều chuyện con muốn nói với mẹ, nhưng dù có cố gắng thế nào, mỗi lần định nói, từ ngữ như đặc quánh lại nghẹn trong họng, không thể nào cất thành lời. Những bí mật nặng lắm. Con không muốn, dù chỉ một phút giây, vác chúng trên vai mà đi như bây giờ nữa. Nhưng phải làm sao để con có thể nói với mẹ? 

Con quyết định viết chúng ra mẹ ạ. Viết có vẻ dễ dàng hơn là nói thành lời. Ngôn từ như chảy tràn nơi đầu ngón tay hiện lên trước mắt con, không một phút giây lưỡng lự, không một chút khó khăn. Viết ra, theo một cách nào đó, dễ lươn lẹo và lọc lừa hơn lời nói mẹ ạ. Con có thể nói dối bằng chữ viết mà không sợ bị phát hiện, con không sợ ai đó thấy con đang run rẩy, đang lo lắng, thấy đôi mắt con không còn dám nhìn thẳng phía trước nữa. Cũng không ai có thể thấy con sợ hãi, thấy nước mắt chảy tràn qua những con chữ để biết rằng con đang nói thật nhưng giả vờ là con đang dối trá. 

Nhưng khi con viết những dòng này gửi mẹ bàn tay con lại run rẩy, ngôn từ lại tắc nghẹn nơi con. Mọi chuyện chưa từng dễ dàng với con khi có liên quan đến mẹ. Con dám nói thật, nói những bí mật của mình cho những người xa lạ con chưa hề biết mặt gọi tên nhưng lại không thể ngừng sợ hãi mẹ biết được. Lạ quá phải không mẹ, tại sao chúng ta lại thế này? 

Mẹ sinh con năm hai mốt tuổi, bằng tuổi con bây giờ. Đúng ngày này hai mươi mốt năm trước, con là đứa bé vừa tròn một tháng tuổi, bé xíu nằm ngoan ngoãn trong vòng tay mẹ. Ngày ấy, khi nhìn đứa bé thiếu cân, tóc còn chưa mọc đủ mẹ có bao giờ nghĩ đến tương lai, nghĩ đến ngày con lớn lên, thành một đứa con gái vô dụng như bây giờ? Chắc không rồi, mẹ khi ấy hẳn vẫn chưa hết hân hoan đắm chìm trong cảm giác lần đầu làm mẹ, những ngày đầu thức trắng đêm vì tiếng khóc và tiếng chuông báo giờ ăn, những chậu tã lót khăn trải bẩn ngâm đầy trong chậu nước. Có khi nào trong một đêm mất ngủ, quầng mắt thâm đen và mỏi mệt, nếu mẹ biết con thành như bây giờ, mẹ có còn yêu con như thế? Tình mẫu tử nơi mẹ, giống như hàng ngàn hàng vạn bà mẹ khác, có một lần nữa chiến thắng tất cả? 

Con có vẻ đã quá lạc đề và lan man rồi. Nhưng con vẫn chưa đủ dũng khí để bắt đầu kể những bí mật con muốn nói với mẹ, con vẫn còn sợ hãi. Thật ra, những bí mật này, con đã viết ra rất nhiều lần, từ quyển sổ này sang quyển sổ khác. Cái thứ sổ có khóa mà người ta vẫn gọi là nhật kí, con đã xếp được đầy một ngăn tủ rồi. Từ quyển này sang quyển khác nội dung vẫn thế thôi, con đã viết chúng từ ngày này sang tháng khác. Con đã mơ tưởng đến một ngày, như trong phim, mẹ sẽ vì lo lắng và tò mò về đứa con của mẹ, với cây bút bi trong tay mẹ cậy mở cái khóa sổ mỏng manh mà chỉ cần nạy nhẹ là ra ấy. Mẹ sẽ đọc trộm những dòng con viết, mẹ sẽ khóc hay sẽ lo lắng, tức giận. Rồi với những xúc cảm ấy, mẹ chờ con về, ôm lấy con, và thủ thỉ những điều mẹ muốn nói với con. 

Nhưng mẹ chưa bao giờ làm thế, mẹ là một người mẹ tốt, một người biết quan tâm và tôn trọng những đứa con của mẹ. Điều ấy làm con buồn phiền. Có thể đến giờ mẹ vẫn không biết, nhưng con đã lại một lần nữa viết ra một phần bí mật của con vào một quyển sổ thậm chí không có khóa trước ngày con đi học xa. Con đặt nó trên bàn, con biết mẹ đã sắp xếp lại tất cả, sau khi con đi, lên giá sách, nhưng mẹ vẫn chưa hề đọc chúng. Một lần nữa, dù không có mặt con, mẹ vẫn hoàn toàn tôn trọng con. Điều này làm con muốn khóc. 

Thôi, dông dài vậy là quá đủ.  Mẹ ạ, con đã từng yêu, một tình yêu đầu đời trong sáng và đầy mộng tưởng. Nó cũng kết thúc dang dở bất thành, như phần lớn mọi mối tình đầu khác. Đã hơn bốn năm trôi qua nhưng con vẫn nhớ rất rõ nụ hôn đầu tiên, môi chạm vào nhau trong khoảnh khắc, nhanh và nhẹ còn hơn cả chuồn chuồn lướt qua mặt nước. Mãi sau đó con vẫn còn ngỡ ngàng, trái tim đập liên hồi như sắp bật ra khỏi lồng ngực thật. Thật sự rất giống như người ta vẫn tả trong những câu chuyện tình cảm tuổi học trò, con đã muốn nói với mẹ. Con muốn ôm chầm lấy mẹ, thủ thỉ kể cho mẹ nghe cảm xúc dâng trào trong con. Nhưng con đã không thể mẹ ạ. Mẹ của con giàu tình cảm lắm, yếu mềm lắm. Con sợ và lo lắng không muốn nói với mẹ con đã yêu một cô gái. Mẹ sẽ nghĩ gì, nói gì khi biết mối tình đầu của con lại là một bạn gái, dù bạn ấy có đáng yêu và xinh xắn như một thiên thần chăng nữa. Con đã giấu tất cả mối tình vụng trộm kéo dài hơn hai năm của con như một con mèo giấu đồ ăn vụng. 

Nhưng có đứa con gái nào lại không muốn được kể cho mẹ nghe mối tình của mình, được mẹ khuyên bảo, chỉ dẫn, được mẹ giúp đỡ với những rắc rối, cãi vã và giận hờn. Mỗi lần ngồi bên mẹ, trái tim con cũng đập nhanh lắm, người con nóng bừng bối rối. Con muốn nói, con muốn kể, con thèm được mẹ trêu chọc, con muốn hỏi mẹ về tình yêu. Nhưng con đã không nói cho đến tận ngày mối tình của con tan nát và vỡ vụn như thủy tinh trong lòng con. Tình yêu vẫn còn đấy nhưng con sợ xã hội, sợ những lời đàm tiếu, những chỉ trích con có thể gặp phải, con sợ mẹ rời bỏ con. Tự con đã chối bỏ tình yêu của mình. Con giấu mình trong cô đơn buồn bã và khóc lóc. Mỗi ngày con khóc đến khi không thể khóc nổi, nước mắt cứ rơi mỗi khi con nghĩ đến cô ấy. Con muốn được mẹ ôm vào lòng như ngày bé, vỗ nhè nhẹ lên lưng con chờ con nín. Con thèm được rúc vào lòng mẹ, được nghe mẹ gọi tên con dỗ dành để có thể tạm quên đi nỗi đau. Nhưng rốt cuộc sau tất cả, con sợ mẹ sẽ như những bà mẹ trên báo, trong những câu chuyện kể, những bà mẹ ruồng bỏ con mình, những bà mẹ không thể chấp nhận. Con sợ mất mẹ hơn cả. 

Con đã giấu mẹ mối tình của con, giấu đau khổ và buồn bã của con. Bây giờ, khi đang cách mẹ mấy ngàn cây số địa lý con mới dám nói. Và con, ở nơi mẹ không thể với tới mà trốn tránh mong rằng đến ngày con trở về,  mẹ với nhớ nhung và mong mỏi sẽ tha thứ cho con mà ôm con vào lòng. 

Nhưng có thể mẹ sẽ không phản ứng tiêu cực như con nghĩ vì mẹ của con hiền lành và dịu dàng lắm. Con chưa thấy mẹ nặng lời với ai bao giờ. Dù có mệt mỏi đến đâu mẹ cũng không dám nghỉ ngơi. Mẹ từng nói với con, gia đình và con cái là tất cả của mẹ, không có gì quan trọng hơn thế. Mẹ nói mẹ sợ một ngày mẹ bệnh không làm việc được nữa không ai nuôi con mẹ, không ai chăm sóc con mẹ. Mẹ con sống mỗi ngày đều chỉ lo ngày mai các con mẹ phải chịu khổ cực, lo các con phải lo âu muộn phiền. “Cuộc đời này xô bồ và rối ren lắm con ạ, người ta lừa lọc nhau, hại nhau. Con phải cố học tập để mà có một cuộc sống đầy đủ, để sống sót giữa xã hội này.” Mẹ nói mẹ không mong con nuôi mẹ, chỉ cần làm sao nuôi được mình không cần dựa vào mẹ. Nhưng mẹ lại chưa một ngày nỡ để con đối diện với những khó khăn của cuộc đời này. Những gian truân, những lo âu mẹ đều dịu dàng bên cạnh con, gồng thân mình bé nhỏ gạt đi tất cả. Mỗi lần nghĩ đến nước mắt con lại không ngừng rơi. Sau bao năm được mẹ bảo bọc con vẫn chưa từng một lần nói cám ơn mẹ. Con xin lỗi. 

Vì thế mà con càng đau lòng hơn, hối hận hơn mỗi lần nhìn mình trong gương. Mẹ cho con cuộc sống, cho con cuộc đời nhưng con lại không biết trân trọng chúng. Con không biết ngày ấy khi nhìn thấy những vết sẹo gồ ghề ngang dọc trên tay con mẹ đã nghĩ gì. Mẹ tức giận, lo lắng hay đau đớn. Hay mẹ không nghĩ gì cả vì đến giờ mẹ vẫn không tin được sự thật ấy. Con không nhớ mà cũng không thể nào nhớ nổi phản ứng của mẹ. Điều ấy vấn vương trong lòng con, dằn vặt tâm can con. Nhưng con lại yếu đuối không thể ngăn cản bản thân mình. Mỗi khi nỗi cô đơn và sợ hãi dâng tràn trong con, giữa đêm vắng thu người lại bé nhỏ trên ghế ngồi, con lại mơ hồ mà cầm lấy con dao, ấn lưỡi sắc miết lạnh buốt trên tay. Thân xác đẹp đẽ hoàn hảo mẹ cho con bị hủy hoại dưới chính tay con. Khi con tỉnh lại thì máu đã chảy xuống dọc theo cánh tay, những vết cắt mới đã há miệng hiện ra. Con run rẩy nghĩ đến mẹ. Mẹ sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy những vết sẹo mới nơi con? Con phải làm gì mẹ ơi? Chính con cũng không hiểu nổi mình. Con không bao giờ muốn mẹ đau lòng dù chỉ một giây phút nhưng tại sao quá nửa cuộc đời con làm mẹ buồn. Tại sao sao chỉ một việc đơn giản là chăm sóc chính mình con cũng không làm nổi? 

Mẹ con với trái tim yếu mềm và giàu tình cảm, luôn lo lắng cho người khác. Nhà ngoại bốn anh em, mẹ con gái gần như không được hưởng gì từ phần thừa kế nhưng lại cặm cụi lo lắng cho ngoại hơn tất thảy anh em. Những ngày còn khỏe mỗi cuối tuần mẹ đều mua đồ ăn, bánh trái về nhà ngoại ở quê thăm bà. Mẹ đều dành cả ngày dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ rồi tắm rửa cho bà. Có những ngày mùa đông mẹ từ nhà ngoại về, bụi đường của hơn hai chục cây số bám đầy tóc áo, con thấy mắt mẹ rơm rớm nói với con, các bác ở ngay cạnh nhưng không có ai gội đầu cho ngoại cả tuần. Ngoại chỉ có thể chờ mẹ về. Mẹ về nhìn ngoại mà nén lòng không khóc. Mẹ nói mẹ sợ cái ngày mẹ không đủ sức đi cả quãng đường về với ngoại, mẹ sợ ngày con cái mẹ cũng làm thế với mẹ. 

Con cũng sợ mẹ ạ, con sợ một ngày khi trưởng thành chính con cũng làm thế với mẹ của con, bận rộn lo cho chính mình đến không có cả mười phút đồng hồ gội đầu cho mẹ mình. Con sợ lắm. Có cách nào khiến mẹ không còn lo lắng quan tâm đến con như cách các bác vô tâm với bà, để mẹ không đau lòng vì con không mẹ ơi? Có cách nào để tình mẫu tử dành cho con cạn kiệt nơi mẹ, để mẹ quên con, không đau lòng vì con? 

Hai mươi mốt năm cuộc đời, từ ngày biết nhận thức, con đã có bao nhiêu bí mật, bao nhiêu dối trá, giấu diếm con không biết hết nữa. Thậm chí một lần ôm lấy mẹ nói lời yêu thương con cũng chưa từng. Những điều  chưa nói ngăn cách con với mẹ, tội lỗi con làm ngăn con chạm vào mẹ. Con thật sự là một đứa con tồi phải không mẹ? Thậm chí một bức hình chụp chung mẹ con mình con cũng không có, nghe thật nực cười nhưng lại là sự thật. 

Mỗi lần nói về mẹ con chỉ có thể tả lại bằng lời. Mẹ con khuôn mặt tròn tròn, tóc dài quá vai xoăn ôm lấy khuôn mặt. Mẹ trẻ lắm, nhìn qua như thể mới ba mươi, đứng cạnh mẹ các bạn khác như thể cách nhau cả chục tuổi, dù có khi thế thật. Thời gian buông tha cho mẹ, những nếp nhăn chần chừ chưa tới, sự già nua còn lưỡng lự chưa dám lại nơi khóe mắt. Nụ cười của mẹ, không chỉ làm cho cha mà cả mọi người đều thấy nhẹ lòng đi hẳn, nó ấm áp và bao dung, bao bọc lấy người ta trong phút giây khỏi mọi lo toan. Mẹ của con là một thiên thần, những bệnh nhân thì thầm với mẹ nỗi lo của họ, bệnh tật của mẹ, nhận từ mẹ sự giúp đỡ, lời khuyên hay đôi lúc chỉ là một lời an ủi từ tận đáy lòng. Con đã thấy mẹ hạnh phúc, mẹ vui vẻ khi bệnh nhân vượt qua bệnh tật, thấy mẹ buồn khi có ai vừa mất đi. Sự sống không nằm gọn trong bàn tay mẹ, mẹ đã giúp đỡ, đã chiến đấu trong cuộc chiến sinh tử tranh giành với thần chết, mẹ không có lỗi khi ai đó thua cuộc mẹ ạ, mẹ không phải là người duy nhất gánh trách nhiệm. 

Như bây giờ, con nghĩ là con đã chọn sai rồi mẹ ạ. Mẹ đã vất vả làm việc kiếm tiền đến còng lưng, đến đau đớn vì bệnh tật nhưng lại không dám phẫu thuật. Mẹ nói phẫu thuật rồi phải nằm im một chỗ không được cử động, không được đi làm cả tháng trời, ai sẽ kiếm tiền nuôi gia đình, ai sẽ nuôi các con mẹ ăn học. Những cố gắng của mẹ, từng đồng mẹ dành dụm chắt chiu được, con có lẽ đã làm mẹ thất vọng rồi. Mẹ đã đầu tư vào con và lỗ lớn. Con mẹ đã quyết định mà không hề suy nghĩ thấu đáo. Con vẫn luôn như thế, quyết định, làm việc và hối hận. Con đã khiến mẹ cho con đi du học, cho con được học tập, sống một cuộc sống an ổn bình an nơi xứ người. Nhưng có lẽ con đã lạc lối rồi. Con đi học nhưng con không biết mình sẽ làm gì với những thứ con học được, con tận hưởng mà không biết quan tâm những gì mẹ đã hy sinh cho con. Mẹ đã làm tất cả có thể để con có được một tương lai tốt đẹp nhưng phải làm sao khi con không biết cố gắng, chăm chỉ để đạt được tương lai ấy. Mỗi lần nghĩ đến mẹ, con lại cắn chặt răng mà khóc đến ướt đẫm tay áo để hôm rồi hôm sau lại thêm một ngày lười biếng vô tâm khác. 

Nhưng sự thất bại của cuộc đời con bây giờ là trách nhiệm của con mẹ ạ, mẹ không có lỗi. Mẹ có thể lo lắng, có thể buồn bã nhưng đừng dằn vặt hay tự trách mình. Mọi chuyện đều do con. Ngày trước có một lần mẹ bị ốm nằm cuộn người trên giường mê mệt ngủ. Mỏi mệt quấn thân làm mẹ không thể dậy nổi nhưng mẹ vẫn nói với con mẹ chỉ cần ngủ một giấc là khỏe, mẹ không cần gì cả. Con không tin. Con biết những khó chịu, những đau mỏi khi cả cơ thể rã rời, thần trí mơ hồ không thể làm được gì khi ốm. Nhưng con lại giả vờ tin mẹ mà không làm gì cả. Con để yên cho mẹ ngủ trong yên lặng và về phòng mình với những cuốn sách truyện, với bộ phim xem dở. Con đã để mẹ một mình, đến cả chuyện lặng lẽ ngồi bên giường chờ nhỡ mẹ cần gì con cũng không làm nổi. Con vô tình thế đấy, vô tình với chính mẹ mình. 

Vì thế chỉ một lần thôi cũng được, đừng ngại ngần mà vô tình với con như con đã làm với mẹ ngày đó, hãy để những hậu quả của sai lầm sau này con gánh một mình. Đừng giang tay bảo bọc con và chống đỡ mọi thứ. Hãy một lần để mặc con vượt qua mọi thứ, dù có phải đau đớn hay thương tổn. Chỉ cần sau cùng tất cả hãy ở bên con, ôm lấy con dịu dàng như mẹ vẫn làm mẹ nhé, chỉ cần thế thôi. 

Còn rất nhiều điều nữa, những thứ mà con chưa đủ can đảm để viết ra, một ngày nào đó con sẽ nói ra. Con xin lỗi vì quá yếu đuối, chưa đủ sẵn sàng để mở lòng ra với chính mẹ của mình. Không phải con không yêu mẹ đâu, đừng nghĩ thế mẹ nhé. Thật lòng con yêu mẹ nhiều lắm. 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng