Mưa nơi xa

0
Hà Nội mưa rất to. Hôm nay tôi nhập trường.  Một mình trong căn phòng rộng chừng 10 mét vuông, tôi co chân, ngồi trên chiếc giường cũ, nhìn ra ngoài. Tôi thấy lạnh ngoài da và cả trong lòng. Câu chuyện suốt những ngày chuẩn bị nhập trường như nước ngược dòng dâng lên hiên căn phòng nhỏ, ngập đầy trong lòng tôi….. “Mẹ kệ con đi”, câu nói một vài ngày trước làm tôi giật lên khe khẽ. Bỗng dưng tôi thấy lạnh hơn.
 
  
 
 
      Mẹ rất quan tâm đến tôi, quan tâm nhiều đến mức có khi tôi cám thấy…phiền. Không rõ tôi đã nói với mẹ bao nhiêu lần, là phòng trọ của tôi gần chợ, thực phẩm, gạo, rau rất nhiều. Nhưng dường như mẹ không tin tưởng điều đó. “Mang gạo lên con nhé, rau nhà  mình trồng là rau sạch, chứ lên đấy chẳng biết thế nào…Mà mẹ dắt sẵn mấy chai nước vào balo đấy. Mì tôm thì hôm nào ra xe vác sau, chứ mẹ mua rồi, không phải lo nhớ…” Trong đầu tôi vang lên điệp khúc “chỗ- con -gần- chợ” nhưng chẳng muốn nói nữa, tôi cái “chậc”, chau mày , quay đi.
 
     Tôi sợ..quê. Sợ  bạn bè tôi chọc như thế. Tôi sợ hình ảnh, tay rau, tay gạo, lại lễ mễ vài bộ quần áo cũ….Tôi sợ điều ấy nên  mọi chuyện mẹ nhắc nhở, mọi món đồ mẹ gói ghém, tôi đều gạt phắt đi, đôi khi giận dỗi tôi hay gắt gỏng… Nhiều lúc tôi không hiểu nổi mình nữa…
 

 

    Gần một tuần chuẩn bị trôi qua, tôi lên đường, một mình, một balo,  không rau , không gạo , không những món đồ mẹ gói ghém. Gió lùa mạnh quá, cánh cửa đập vào, một chút mưa hắt, tôi thấy lạnh quá. Phải chăng là cảm giác của những ân hận, những dặn lòng và cả những yêu thương ? Ghì chặt môi, rê chân,  ngồi thụp xuống tận góc giường, nước mắt ướt cánh tay, tôi nấc lên từng tiếng “mưa Hà Nội lạnh quá, mẹ ơi, con muốn về…
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng