Tình Thương Của Mẹ Và Suy Nghĩ Của Con

0

Tình thương của mẹ: 

Yêu con khi con mới hoài thai, rồi mẹ cho con tiếng khóc chào đời. Con chào đời mẹ cho con bú mớm, mẹ dạy cho con những bước đi chập chững, những tiếng nói bi bô… Mẹ thương và ấp ủ con bằng tấm thân gầy và bằng đôi bàn tay khô ráp, đôi má của con thì chứa đầy những nụ hôn nồng nàn của mẹ.

 Tuổi thơ của con luôn có mẹ đồng hành. Từ lúc con bước vào mẫu giáo, hằng ngày mẹ dắt con tới trường. Mẹ dạy con đọc các con số, đánh vần các chữ cái và đôi bàn tay to lớn và cứng ráp của mẹ cầm lấy đôi bàn tay bé bỏng của con, nắn nón từ li từng tí, mẹ dạy con viết chữ. Rồi cứ thế con cứ lớn dần trong bàn tay yêu thương của mẹ. Mẹ lo lắng và luôn bảo vệ con. Mẹ sợ con bị té ngã, sợ con bị người khác bắt nạt. Khi những cơn gió mùa đông về mẹ sợ con bị cảm lạnh, nên mẹ đã sang ngủ cùng con, khi mùa hè đến mẹ sang mắc màn cho con vì sợ muối đốt, mẹ sợ con khó ngủ nên mẹ hát những khúc ca và bàn tay mẹ thì nhẹ nhàng cứ xoa xoa vào tấm lưng của con. Con mỉm cười và chìm vào giấc ngủ bình yên. Những lúc con ốm mẹ lo lắng chạy đi khắp nơi kiếm thầy chữa bệnh cho con, mẹ thức trắng đêm với cơn sốt mê man của con.

 Mẹ dạy con cầu nguyện khi con mới lên ba. Mẹ dạy con cách làm dấu trước khi ăn cơm và tối trước khi đi ngủ cũng như lúc thức dậy. Mẹ thường dẫn con đi lễ trên con đường làng quanh co nhỏ bé. Rồi con thấy mẹ trong thánh lễ, mẹ chắp tay thì thầm với đấng vô hình mà mẹ bảo đó là Thiên Chúa của mẹ và của con. Mẹ dạy con đọc kinh, vì mẹ muốn con biết đến Bà Đẹp mà sau này con mới biết là mẹ Maria – mẹ của Chúa… 

Tuổi thơ của con rồi cứ thế lớn lên trong bàn tay yêu thương của mẹ. Mẹ thì làm lùng vất vả với đồng ruộng, quanh năm suốt tháng chỉ có ruộng. Rồi những cơn đau lưng, đau chân hành hạ mẹ nhưng mẹ không hề kêu ca, cũng chẳng trách móc ai, hoặc con chưa thấy mẹ than vãn về điều gì. Mẹ cứ âm thầm chịu đựng một mình vậy thôi. Niềm vui của mẹ là khi thấy con ngoan ngoãn học giỏi và mang những điểm 9 điểm 10 và những tấm giấy khen về khoe với mẹ. Lúc ấy con hãnh diễn biết bao vì làm cho mẹ vui. 

Tuổi thơ của con cũng có những trò tinh quái, khi con cũng lũ bạn đi tắm sông, khi con nghịch bẩn bên ngoài bãi cát, khi con chốn mẹ đi chơi trò bịt mắt bắt dê và hái những trái nhãn trong sân nhà thờ. Và kết quả là con bị mẹ đánh đòn, bị mẹ bắt phạt quỳ. Lúc ấy con đau lắm mẹ à! 

Bây giờ con đã bước vào cánh cửa đại học đã đủ lớn nhưng chưa đủ khôn ngoan thì mẹ lại ở đằng sau lưng con bằng những lời cầu nguyện và những lời khuyên bảo để con có động lực để học hành, để con có kinh nghiệm tránh xa những điều xấu của xã hội nơi thành thị. Mẹ luôn dạy con là phải nhớ cầu nguyện cho bản thân và cho gia đình và không được bỏ lễ ngày chủ nhật. Còn mẹ ở nhà lại chắt chiu từng đồng tiền để con ăn học nên người… Vì người mẹ nào chẳng thương con nên những điều tốt đẹp mẹ dành cho con cả…. 

Suy nghĩ của con: 

Lúc còn nhỏ con thường hay quấn quýt, nũng nịu và không muốn rời xa mẹ nửa bước. Và con sẽ khóc gào khi mẹ đi đâu đó mà không cho con đi cùng, mặc dù có những lúc mẹ chỉ sang nhà hàng xóm mà thôi. Tuổi thơ của con bên mẹ thật nhẹ nhàng. 

Nhưng khi lớn lên một chút nữa con bắt đầu thấy mẹ mắng và đánh con nhiều hơn. Con cảm thấy mẹ không thương con nữa. khi con bước vào học cấp 3 còn muốn nhiều thứ để bằng bạn bằng bè hơn nhưng con chẳng có được. Bạn bè thì có cái này có cái kia, còn con sao chẳng có gì vậy? Lại phải ra đồng, lặn lội với bùn đất cái việc mà con chẳng thích tí nào. 

Những lời dạy bảo của mẹ con luôn để ngoài tai mỗi khi mẹ nói. Con thầm trách mẹ là nói nhiều, và chẳng hiểu con. Lúc đó con chỉ muốn rời xa mẹ thật xa thật xa thôi…để con được tự do – tự do như cánh chim trên trời xanh muốn bay đến những nơi mà mình thích, không còn nghe những lời mắng nhiếc, những lời dạy bảo củ hủ của mẹ, rời xa mẹ con có thể bay nhảy tự do không phải bị ép buộc và thích làm gì thì tùy ý mình… 

Nhưng con nhận ra… 

Lúc con vấp ngã con thấy mình đau lắm, lúc ấy con muốn có mẹ ở kề bên nâng con dậy như lúc còn bé thơ, khi con bị ốm con muốn có mẹ ở cạnh vì còn thèm cái mùi hương của cháo thịt mà ngày xưa lúc con bị ốm mẹ hay thường nấu cho con. Nhưng lúc này mẹ không ở cạnh con rồi. Con không thể trách mẹ vì con đã cố gắng muốn rời xa bàn tay săn sóc, và tình yêu thương của mẹ mà… Khi ở trên thành thị đông đúc con gặp những người phụ nữ đi ve chai với cái gánh cồng kềnh, mồ hôi thì nhễ nhãi bên khuôn mặt xám đen dưới trời nắng oi ả. Họ cầm cái nón rách nát để phe phẩy xua đi cái nóng lực… Rồi con thấy có bà cụ tóc bạc phơ, lưng đã gù, bàn tay thì gầy gò gân run run bên nhưng rổ rau muống dập nát cố bán từng mớ rau để mưu sinh, con chợt nhớ đến mẹ, người mẹ mà con đã bỏ quên, người mẹ mà con đã thầm trách móc đủ điều. Con nhận thấy mình quá vô tâm khi đứng trước tình thương của mẹ. Không biết điều gì đã đánh mất đi sự cảm nhận của con về mẹ. Phải chăng con đã quá vô tâm? 

Lẽ ra con khi nhìn thấy bàn tay chai xạm, mái tóc đã có cái bạc trắng, tấm lưng thì luôn phải cúi gằm xuống với đồng với ruộng, và khuôn mặt thì toàn tàm nhang vì bị cái nắng nó chiếu vào thì con phải nhận ra tình thương của mẹ rồi. Mẹ đánh con, con đau lắm, nhưng con không biết rằng mỗi khi con đau một thì mẹ đau mười, đau trăm lần. Đánh con xong nhưng mẹ lại khóc vì mẹ thương con, mẹ thương cái vết lươn vừa nổi lên, mẹ thương, mẹ khóc vì mẹ thương cho con là đứa bướng bỉnh không chịu nghe lời. 

Con không biết rằng dù bất luận nắng mưa mẹ vẫn chiếc nón rách ấy giống như những người ve chai, giống như bà cụ già kia vẫn bán mặt cho đất bán lưng cho trời để lo cho con được đầy đủ mọi thứ. Mẹ thì chẳng lo lắng cho bản thân, cái nón rách nát vì nắng vì mưa mẹ vẫn đội được, cái áo cũ kĩ  vì giọt mồ hôi và nước mắt hòa vào với nhau mặn chát đã làm cho rách vá vài ba chỗ nhưng mẹ vẫn mặc được, vì mẹ muốn con không phải mặc rách, mẹ không muốn con xấu hổ nếu mặc áo vá. Nên mẹ hy sinh mặc rách để con mặc lành. 

Ôi! Tình thương cao cả đó sao con lại không nhận ra được chứ. Mẹ mặc kệ con ghét mẹ hay trách mẹ như thế nào, nhưng con biết mẹ trong những giờ kinh, trong thánh lễ hằng ngày mẹ chắp tay để nói cùng Thượng Đế, nói cùng với Bà Đẹp bảo vệ cho con giống như ngày xưa mẹ vẫn làm khi mẹ dắt con đi lễ. 

Suốt đời mẹ hy sinh vất vả vì con, con thích mái tóc dài của mẹ, thích nụ cười dưới hàm răng trắng muốt cùng với chiếc mũi rọc dừa cao cao của mẹ, con thích những thứ đó của mẹ nhưng chắc gì con đã hiểu ánh mắt sâu hoẵm sầu khổ chứa đựng bao nước mắt bao buồn vui thống khổ, tấm lòng và tình thương của mẹ dành cho con. Con sinh là con của mẹ, con là để mẹ quan tâm, mẹ yêu thương và chăm sóc và chẳng lúc nào mẹ sẽ dừng tình yêu đó lại, dù con có ở đâu, làm gì, học gì hoặc sau này con lấy chồng lấy vợ thì tình yêu của mẹ sẽ chẳng bao giờ vơi mà luôn đong đầy…

 Mẹ không sợ, không lo, cũng chẳng trách móc khi bây giờ con nhận ra điều đó. Nhưng mẹ sẽ mỉn cười và đặt nơi con niềm hy vọng. Vì chẳng có người mẹ nào lại ghét con mình, mà chính mình sinh ra. Con muốn nói lời xin lỗi với mẹ, con chưa đủ can đảm để đối diện nói lời xin lỗi với mẹ. Nhưng con xin nhờ Bà Đẹp gửi lời giúp con, con muốn mẹ luôn khỏe mạnh để dạy bảo con, muốn mẹ luôn an vui. Cuộc đời của con là cuộc đời của mẹ. cuộc đời của mẹ là tất cả của con!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng