Mẹ tôi

0

Bây giờ mẹ tôi đã tám mươi lăm, cái tuổi như mọi người vẫn nói là gần đất xa trời. Cái ngày ấy tôi biết là rồi cũng sẽ đến nhưng mấy chị em tôi như muốn quên nó đi, vờ như không biết. Càng lớn tuổi lòng ta thấy như mềm đi, rất dễ chạnh lòng. Gần bốn mươi năm sống xa cách, nhưng những ngày sau nghỉ hưu bỗng thấy nhớ mẹ nhiều hơn. Bao nhiêu kỷ niệm từ thời thơ ấu bỗng quay về. Có lúc ngồi một mình nhớ về mẹ mà rơi nước mắt.

Ngày ấy bố đi vắng chẳng giúp được nhiều, mình mẹ phải bươn chải nuôi sáu đứa con ăn học. Khỏi nói cũng biết mẹ phải khó nhọc thế nào dù cố mấy cũng chỉ được bữa no bữa đói với nồi cơm độn toàn ngô,khoai ,sắn. Một lần tình cờ bán rau chợ huyện, mẹ nhận được một mối đăt hàng rau cải cho bếp ăn tập thể của một cơ quan sơ tán về thôn Cổ trai huyện Kiến thụy HP.

Có lẽ vào năm 1965-1966 thì phải,Tôi lúc đó chắc chỉ 10-11 tuổi, bé con con. Mừng lắm, có chỗ bán rau mà. Cả nhà tôi nhổ củ cải từ chiều hôm trước ,kỳ cọ cho thật trắng rồi xếp vào xe cải tiến, chằng buộc kỹ càng. Một giờ sáng mẹ gọi tôi dậy lên đường. Thế là hai mẹ con, mẹ kéo đằng trước, tôi cắm cổ đẩy đằng sau. Con đường từ nhà tôi xã An thọ -An lão xuống Cổ trai-Kiến thụy cho tới giờ tôi cũng không biết bao xa Tôi chỉ nhớ rằng hồi đó tôi như kẻ vô thức hai tay bám vào thành xe, đầu chúi về phía trước vừa theo xe vừa ngủ, chẳng biết là tôi đẩy xe hay xe kéo tôi đi nữa. 

Lâu lâu gặp ổ gà xe không qua được mới choàng tỉnh, hai mẹ con cố hết sức choãi chân đẩy mới qua khỏi ổ gà. Đường ngày đó xấu lắm chả như bây giờ. Cứ như vậy hai mẹ con tôi kéo xe đi trong giá rét, hai lưng cơm độn buổi tối chắc đã hết vèo. Chúng tôi vừa đi vừa hỏi đường cỡ bẩy, tám giờ sáng mới đến nơi giao hàng. Thấy mẹ con tôi đói rét quá mấy cô nhà bếp tội nghiệp cho mỗi người một ổ bánh mì nóng hổi mới ra lò và cho tới bây giờ tôi chưa từng được ăn ổ bánh mì ngon như vậy. 

Bán được rau giá cao mẹ con tôi quên cả mệt nhọc, trên đường về mẹ cho tôi lên xe kéo về, trên xe tôi làm một giấc say sưa. Và mẹ con tôi cứ đi như thế cho đến hết ruộng rau, hết mùa này sang mùa khác, tới ba mùa thì hết chiến tranh bắn phá, cơ quan ấy vế lại nội thành. 

Tôi năm nay đã ngót sáu mươi, ba năm trước về quê cùng chồng đi xe máy xuống thăm đền thờ họ Mạc ở Cổ trai – Kiến thụy. Con đường này năm xưa từng in dâu hai chân mẹ con tôi. Nay đường rất đẹp còn tôi đã học hết đại học, đi làm và sống ở TP Hồ Chí Minh. Sáu chị em tôi giờ chỉ có hai người con gái sống gần bên mẹ. Mẹ tôi đã rất già, một đời vất vả nuôi con, chúng tôi đi xa mẹ lại nặng lòng thương nhớ.

 Mỗi lần nhớ mẹ lòng tôi như thắt lại. 

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng