Lá thư gửi mẹ….

0

Mẹ ơi… 

               Hôm nay con mơ mẹ ạ, một giấc mơ thật dài và con đã cảm thấy hạnh phúc biết bao! Giấc mơ của con, mẹ có biết không mẹ? Con mơ thấy mình tự bước đi trên đôi chân của mình, con được đặt chân trên mặt đất mẹ ạ, mặt đất thế nào nhỉ? Con phải miêu tả cho mẹ thế nào được đây? Mặt đất lạnh, khô cứng, có cả dấu chân mẹ của con in trên đó nữa này.

Con cũng được lội qua những con suối, suối chảy róc rách nghe thật vui tai, nhưng dòng nước bỗng nhiên như ngừng lại khi con đặt chân xuống, lạ quá mẹ ơi. Con được cấy lúa ngoài đồng cùng mẹ, con thấy nụ cười của mẹ, thật đẹp và ấm áp biết bao. Con được ngắm nhìn quê hương mình, có đồi chè và rừng cọ bên cạnh, những cành cây ngọn cỏ, có tiếng gà gáy ó o, có hương lúa từ cách đồng của mẹ… Con cũng được mẹ dắt đến trường nữa, con đeo cặp trên vai, nắm chặt lấy tay mẹ, được vào lớp học và nghe tiếng cô giáo giảng bài, được vui đùa cùng các bạn. Con cũng thấy mình được chơi nhắm mắt trốn tìm, chơi mèo đuổi chuột cùng các em con. Nhưng…. 

Khi tỉnh dậy, con mới nhận ra rằng tất cả những điều đó chỉ nằm trong giấc mơ của con thôi. Chỉ là một giấc mơ… con ước con sẽ không tỉnh dậy nữa, để con có thể tiếp tục những giấc mơ đó của mình mẹ ạ, mẹ đừng nói con ngốc mẹ nhé! Con 19 tuổi rồi mẹ nhỉ? Đáng ra ở tuổi này, con có lẽ đang học tập tại một trường đại học nào đó giống như các bạn, họa có chăng thì con đã tự đi làm và nuôi mình, nuôi gia đình, chứ không phải như bây giờ, chỉ ngủ và mơ. Con sinh ra không giống như những đứa trẻ khác, con sinh ra là một đứa trẻ tật nguyền, con không thể đi, không thể nói sõi thậm chí con còn không thể tự mình làm bất cứ việc gì nữa, con chẳng thể làm gì cả, con thấy mình sao mà bất lực quá mẹ ạ. 

Nhà mình neo người, bố lại thường xuyên xa nhà. Mẹ là người chăm con từ khi con còn bé tới giờ. Mẹ làm tất cả mọi việc, con cảm giác như mẹ sống hai cuộc sống vậy. Con ăn cơm, hàm con bị cứng lại, mẹ phải nhá cơm và bón cho con. Nhiều khi ăn cơm mà nước mắt con rơi mặn chát, con thấy mình sao mà vô dụng quá. Có khi mẹ bế con đi tắm, tay con va vào mặt mẹ, con thấy mắt mẹ ngấn nước. Mẹ ơi, mẹ đau lắm đúng không mẹ? Con xin lỗi, con muốn mình không có chân có tay nữa luôn, vì con sẽ không va vào mẹ và làm mẹ đau nữa, con ghét đôi chân và đôi tay cong cứng của con. Mẹ à, con cũng đau lắm, nhưng con phải làm sao đây hả mẹ? Số phận không cho con được lành lặn như những người khác, số phận bắt con phải làm khổ người mình yêu thương nhất là mẹ. Cuộc sống này thật trớ trêu phải không mẹ? Cuộc sống và số phận của con… con thương mẹ lắm. Lúc nào mẹ cũng phải tất bật, mẹ bận bịu với công việc đồng áng nhưng bao nhiêu năm nay, mẹ chưa bao giờ trễ giờ ăn trưa của con. Dù có bận đến thế nào, dù công việc vẫn còn bỏ giở đó, mẹ cũng cố chạy về nhà và nấu cho con những bữa cơm ngon, rất ngon ạ, những thìa cơm ngon lành từ trái tim mẹ, con cảm nhận được chứ. Những ngày nắng, mẹ vẫn phải ra đồng, con thấy mồ hôi lăn dài trên trán mẹ, ướt đẫm cả áo khi mẹ trở về. Những ngày mưa, mẹ đội chỉ đội trên đầu cái nón lá đã cũ, mưa làm ướt hết quần áo mẹ. Mưa và nắng ơi, sao mưa và nắng không thương mẹ của tôi vậy? Tại sao, tại sao cơ chứ? Những ngày như thế, con nằm trên giường mà lòng thấp thỏm lo âu, con ước nắng có thể nhạt hơn, con ước mưa có thể ngớt mau, nước mắt con lại tuôn rơi, lồng ngực con quặn thắt lại. Giá mà con có đôi chân và đôi tay lành lặn, linh hoạt, con sẽ thay mẹ làm tất cả mọi việc, con sẽ đi cuốc đất, con sẽ cày đồng, con sẽ cấy giúp mẹ để mẹ được nghỉ ngơi, con sẽ làm được mẹ ơi… Nhiều lúc, con nằm và nghĩ, nếu như con không có mặt trên đời thì sao, có lẽ mẹ sẽ không phải vất vả như thế. Mẹ sẽ không phải tất tả chạy về nấu ăn khi việc đồng còn giang dở, mẹ sẽ không phải chịu thêm một gánh nặng nữa- là con, mẹ sẽ được đi chơi vào những ngày rảnh rỗi, mẹ sẽ có những chuyến du lịch cùng đại gia đình mình, thay vì chỉ ở nhà và chăm con như thế này. Con lấy đi của mẹ quá nhiều điều phải không mẹ? Con phải làm sao đây, con làm sao được hả mẹ? Giờ con đã 19 tuổi rồi, con không biết mình có thể sống tới khi nào? Mấy bạn cùng tuổi con và cùng hoàn cảnh với con, các bạn ấy đều đã đi xa nơi này cả rồi. Khi nào con mới được đến một thé giới khác, để con có thể tự đi trên đôi chân của mình và không còn làm khổ mẹ nữa mẹ nhỉ?  Như vậy thật tốt biết mấy… 

Mẹ à, nếu con nói được, con sẽ nói tất cả những lời này cho mẹ nghe. 

Nếu con viết được, con sẽ viết một lá thư ra giấy gửi tới mẹ. 

Nếu con đi được, con sẽ chạy thật nhanh đến bên mẹ và ôm lấy mẹ thật chặt. 

Nếu con, nếu con… 

Mẹ ơi, con có nhiều điều ước lắm, con còn có nhiều cái “nếu” lắm. Nhưng tất cả cũng chỉ là “nếu” như thôi mẹ nhỉ? Cuộc đời này không ban cho con điều gì quý giá, cái duy nhất mà con có được là mẹ, mẹ ạ. Có một điều ước, con không mong gì hơn, con không mong con được trở thành người bình thường như bao người khác, con chỉ mong mẹ luôn khỏe mạnh, luôn khỏe mạnh để hưởng thụ những điều hạnh phúc mà con đã ích kỉ lấy đi của mẹ, còn con… một ngày nào đó… Có kiếp sau không mẹ nhỉ? Có kiếp sau thật thì tốt biết mấy, lúc ấy con sẽ xin làm con của mẹ nữa, hoặc chỉ cần con được ở bên mẹ thôi, để con được làm cho mẹ những gì mà kiếp này con chưa làm được ạ. 

 Và ngay lúc này con chỉ muốn tự mình nói với mẹ một câu, rằng: CON YÊU MẸ NHIỀU LẮM!

 Viết thay lời anh trai bị khuyết tật…

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng