Những mùa trôi qua Mẹ

0

Đã bao giờ bạn tự hỏi rằng, mẹ bạn lúc biết tin có bạn, đã một lần nào không muốn bạn đến với cõi đời này không? Tôi đã từng nghĩ như thế đấy. Có khi nào mẹ tôi không bước qua nổi những khó khăn, những đau buồn dằn vặt của cuộc sống mà căm ghét sự có mặt của tôi không…

 

Bởi vì mẹ chỉ có một mình. Nếu ba là cánh chim trời, thích bay ngang dọc và để rơi rớt lại bao niềm đau hoang hoải cho người ở lại, thì mẹ là bến bờ lặng lẽ, vẫn ở đấy qua bao tháng năm. Tôi không biết mẹ có chờ đợi điều gì không, chỉ thấy những nỗi ưu phiền đau đáu dâng lên trong mắt mẹ. Tựa một ao hồ chất chứa bao nỗi niềm hoang vu không bao giờ vơi cạn. Ba bỏ ra đi ngày biết tôi đang phôi thai trong mẹ. Biết bao hạnh phúc, biết bao đợi chờ đã vỡ tan. Mẹ lúc ấy chỉ hơn tôi bây giờ vài tuổi. Chẳng thể tưởng tượng nổi, ở cái tuổi đôi mươi ấy còn thứ gươm dao nào khiến con người ta đau  bằng vết thương ấy không. Tôi từng nghe mẹ kể, rằng lúc ấy người ta khuyên mẹ bỏ tôi đi. Tận sâu thẳm cái sự thương hại của người đời vẫn ánh lên những tia nhìn khinh bỉ. Người ta nhìn một người con gái đã trao trọn tất cả cho tình yêu tuổi trẻ như một người điên. Mẹ cười, lúc ấy đến mẹ cũng phải tự hỏi, tình yêu ấy là thứ gì mà đã khiến cho đời mẹ gần như bước vào ngõ cụt. Bên gia đình ba không nhìn mặt. Bên gia đình mẹ thì nghèo xơ xác. Nhưng mẹ đã quyết định sẽ không buông tay đứa con bé bỏng của mẹ. Dù có ra sao, thì tôi là món quà mà cao xanh đã ban tặng mẹ, dẫu mẹ có phải chịu lắm đắng cay.

 

Rồi tôi cũng lớn, như bao đứa trẻ khác. Vâng, chỉ khác ở chỗ, người trong xóm làng coi tôi là thứ không nguồn không cội. Một đứa trẻ lớn lên mà chưa bao giờ thấy mặt cha, thì chẳng phải đã mất đi nguồn cội của mình hay sao? Tôi đã phải chịu đựng những lời đàm tiếu, những ánh mắt soi mói của người đời suốt cả tuổi thơ. Ôi những đứa trẻ khác thì sung sướng biết bao nhiêu với đồ chơi đắt tiền, với những chuyến đi chơi vui vẻ bên gia đình. Còn tôi, vào những lúc học bài xong, tôi nằm lăn trên bãi cỏ trước nhà mà ngắm mây trời. Này đám mây hình con thỏ, này đám mây hình con Ki, này hình mẹ tôi đạp xe, này hình bà tôi đi chợ. Này là giọt nước mắt của tuổi thơ u buồn và niềm đau khắc khoải của mẹ. Này thì chảy dài  rồi tan đi trong bao cơn gió của mùa đông…

 

Bao nhiêu mùa đông trôi qua tôi đã không còn khóc nữa. Mà vết chân chim trên trán mẹ cũng đã quá nhiều. Một mình mẹ như con thoi, lao đi giữa bụi bặm khói sương của cuộc đời, để có cái ăn cho cả nhà, để tôi còn được học hành đầy đủ. Giá mà có một chỗ dựa cho mẹ, chắc đau buồn sẽ vơi bớt. Tôi đã từng nói với mẹ như thế, và mẹ cười: “Chỗ dựa của mẹ là con đó thôi”. Con có phải là chỗ dựa của mẹ đâu, khi đem lại quá nhiều niềm đau cho đời mẹ…

 

Lên đại học, tôi xa nhà. Xa mẹ và xa vắng cả cái hơi thở u buồn của tỉnh lị, nơi mà con người ta chỉ biết có cánh đồng, có củ khoai hạt thóc. Nơi người ta không muốn quá yên ắng nên đã tu tập nhau lại nói những lời làm đau kẻ vắng mặt để mua vui. Tôi không yêu nơi đó, tôi không muốn tâm hồn tôi phải mệt mỏi cho những nghĩ suy về cái nơi khiến tâm hồn tôi đau từ thuở nhỏ. Và tôi ở mãi nơi phố thị đông đúc, nơi bạn bè tôi lúc nào cũng cười nói huyên thuyên trong những cuộc vui lớn cả lớn cả nhỏ. Chỉ những đêm khuya, khi vừa xong bài vở, tôi nằm căng mắt nhìn vào khoảng không và nghĩ về mẹ. Giờ này ở quê chắc mẹ vẫn còn thức, để xoa cái chân đau cho bà, để che cho đàn gà đang yên giấc trong chuồng… Tôi biết mẹ mà, mẹ có bao giờ để người khác phải khổ đâu, cứ nhận hết về mình thôi. Nước mắt tôi tràn ra và rơi ướt gối khi tưởng tượng ra mỗi mùa đông đi qua, mẹ vò võ bên bà, sau cả ngày quần quật làm việc. Tôi thấy mẹ ngồi nhìn khói bếp và mong đợi xa xôi. Mẹ mong ai, mong người tình rời xa mình để đến chốn yên vui sung sướng hay mong đứa con đã gần cả năm vẫn chưa bước chân về thăm mẹ… Mẹ mong ai, giữa những chiều âm u có đàn cò bay trắng trời tìm về nơi trú ngụ… Mà với riêng mẹ, những bước chân lam lũ có bao giờ tìm được chốn bình yên cho riêng mình đâu..

 

Năm nay tôi tròn hai mươi tuổi. Khi đã va vấp biết bao lừa lọc ganh ghét của cuộc đời, tôi chợt thèm trở về bên mẹ. Chỉ cần về bên mẹ thôi, trò chuyện cười đùa cùng mẹ và ngồi thủ thỉ bên bà, là tâm hồn tôi sẽ vui như mới. Sẽ thấy những khó khăn trên con đường tôi đang đi chẳng là gì so với bao điều mẹ nếm trải. Ngày Quốc tế phụ nữ năm nay tôi sẽ dành tiền mua cho mẹ một chiếc áo mới. Để thấy nụ cười dâng lên trong mắt mẹ, thấy niềm vui như thuở xa xôi nào đó – ngày mẹ chở tôi đi học trên con đường xanh mướt cỏ hai bên, nơi tất cả lùi xa phía sau và mẹ con tôi đang đi về phía trước. Phía trong xanh ấy có một ngày mai tôi hát lại câu hát của mẹ cho con tôi nghe: “Không ai yêu mẹ bằng con…”

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng