Lần đầu làm mẹ của con

0

Không biết có phải do biến đổi khí hậu hay không, mà cuối tháng mười nắng vẫn còn giòn lắm. Nắng và nóng. Mẹ thật sự cảm thấy khó chịu khi mặc vào người bộ đồ bệnh viện, mà may mắn lắm mới kiếm được bộ sạch sẽ không bị đứt nút, sút vai. Mẹ lại chợt nghĩ, chỉ có quần áo ở khoa sản mới có tình trạng nút đi đường nút, áo đi đường áo vậy thôi..

 

Mẹ đã vào đó nằm chờ mấy ngày trước khi con chui ra. Mẹ không nhớ, và không thể thống kê được có bao nhiêu người mong ngóng gặp được con như mẹ. Nhiều lắm. Nhiều người mang ba lô trước ngực, nhiều người nhăn nhó vì đau đớn, nhiều người khóc, nhiều người cười, nhiều tiếng rên rỉ, la hét.. Mẹ chưa thấy cái chỗ nào đầy hỷ nộ ái ố như cái khoa sản con à. Có lẽ con cũng có nghe những âm thanh lao xao đó, phải không nhỉ?

 

Mẹ phải nhập viện sớm, vì rất nhiều vấn đề có ảnh hưởng không tốt đến con. Nào là nước ối bị đục, nào là mẹ bị tăng huyết áp, nào là con bị dây rốn quấn cổ. Nói chung là đủ cơ sở để vào bệnh viện theo dõi. Mẹ cứ lo sợ rằng người ta sẽ đặt mẹ trên cái băng ca và chuyển vào phòng mỗ. Mẹ đã rất sợ điều đó.

 

Những ngày ở bệnh viện chờ đợi mà không thấy bất cứ dấu hiệu nào của việc con có ý định chui ra gặp mẹ thật là dài. Ban ngày cũng như ban đêm, ở nơi đó ồn ào khủng khiếp, chẳng thể nào chợp mắt được. Mẹ lại lo lắng,lại sợ rằng chờ tới ngày con muốn chui ra thì mẹ đã kiệt sức.

 

Hằng ngày, ba vẫn đi làm, mẹ ở bệnh viện với bà ngoại. Bà ngoại cũng sốt ruột không kém, trong khi người ta cứ chới với trước cửa phòng sinh chờ y tá gọi “ Người nhà của…chuẩn bị quần áo” là bà lại tặc lưỡi con ạ.Bà nhìn mẹ rồi thở dài ngao ngán, còn mẹ thì cũng lo nhưng gắng bình tĩnh… Vì cái gì đến rồi cũng sẽ đến mà, phải không con?

 

Buổi tối ba đi làm về, thường xuống bệnh viện, thỉnh thoảng bảo mẹ trốn viện đi đâu đó. Và mẹ nhớ như in cái tối trước khi con chui ra, ba đã chở mẹ đi ăn bún giấm nuốc. Hic, lúc đó, bụng mẹ đã có dấu hiệu chuyển dạ rồi, và đã có những cơn đau nhẹ. Thật sự thì lúc đi ăn món đó mẹ rất lo. Tại bụng mẹ không được tốt, ăn gì cũng dễ đau bụng… và mẹ sợ rằng, lỡ ăn món đó vào, vừa đau bụng đi ngoài, vừa đau bụng sinh thì..kinh khủng lắm. Mẹ vẫn còn nhớ như in rằng, lúc đó ba đã bảo là “ Rứa thì đi ăn làm chi..” khi mẹ không muốn ăn và chỉ ngồi khèo khèo. Và cũng vì buổi chiều, cô Nhã vào thăm mẹ conmình, đã mua cho mẹ con mình bánh. Mẹ đã ăn hết từ chiều rồi nên không thấyđói.

 

Đến tối thì những cơn đau xuất hiện với tần số dày hơn. Mẹ rất chịu khó, thay vì đi thang máy mẹ đã đi cầu thang bộ, tối đó mẹ đã đi bộ quanh khu nhà 6 tầng của bệnh viện phải mấy chục vòng. Mẹ đi và đếm. Những vòng đầu tiên, mỗi vòng xuất hiện một cơn đau, và tiếp theo đó là 2 cơn, 3 cơn…Cứ lần lượt như vậy. Đến 11h tối mẹ quay lại phòng để đo tim thai và nằm nghỉ.Trời vẫn còn nóng lắm con à, máy quạt cứ chạy vù vù vậy đó. Mẹ nhìn những người ở cùng phòng với mẹ con mình, lần lượt, lần lượt ai cũng đã vào phòng sinh và nhìn thấy con của họ. Sau khi nước mắt khô, tiếng cười dường như trong hơn, vui hơn hay sao đó con.

 

Và rồi đến 11h30, khi mẹ không còn có thể nằm được nữa, mẹ lại ra hành lang bệnh viện đi lòng lòng, vừa đi vừa khom người, khi những cơn đau đến, mẹ lại chống hai tay ở đầu gối và dựa vào tường. Lúc ấy thì bà ngoại đã ngủ rồi, mẹ đã gọi cho cô Phương. Và cô Phương từ nhà, chạy xuống, đi lui đi tới với mẹ ở hành lang.

 

Đi mệt rồi mẹ lại ngồi. Mẹ nhìn thấy chị Hạnh ( người trước đây làm ở phòng khám mà mẹ đi khám định kỳ- hôm đó chị ấy trực). Thật ra, mẹ rất ngại nhờ bác sỹ khám cho mẹ, xem con đã nhích được đến đâu. Nên khi nhìn thấy chị Hạnh đẩy cái xe đo tim thai đi qua, mẹ đã nhờ chị ấy xíu khám cho mẹ.Và chị ấy đồng ý. Lúc ấy mẹ vẫn còn cười được con à. Cười như để cảm ơn người ta vậy.

 

Rồi chị Hạnh khám cho mẹ. Con còn nằm ở trên cao, đau cả buổi tối, và mẹ đã đi bộ nhiều vậy mà tử cung chỉ mở được 4 phân.  Đành chịu. Bác sỹ trực bảo rằng, tình hình này phải 5h sáng mới sinh. Mẹ lại quay về giường của mình, gắng chợp mắt một xíu để lấy sức. Và cô Phương thì về lại nhà.

 

Nhưng mẹ nằm không yên với con con à, con cứ giục mẹ đứng dậy, đi ra ngoài hành lang. Mẹ đi tới phòng kiếm quần áo để thay, gặp một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn cũng vào phòng thay đồ. Cô gái ấy xinh lắm, và chỉ mới 16tuổi thôi. Mẹ hỏi mẹ của cô ấy rằng cô ấy đã chuyển dạ chưa mà nhập viện, thì mẹ cô ấy bảo có đau rồi ( Cuối cùng thì cô ấy sinh trước cả mẹ nữa đấy con à)..

 

Mẹ lại đi lui đi tới hành lang, khoảng thời gian nửa đêm ấy,những cơn đau cứ ngày càng tăng dần lên theo cấp số nhân. Người mẹ cứ như rã ra dần dần vậy. Nhưng mẹ không thể há miệng la hét như những người kia. Mẹ đã cắn răng để chịu, mẹ nghĩ rằng cứ cố gắng lên, chỉ sáng mai thôi là mọi chuyện sẽ kết thúc. Chỉ vài tiếng đồng hồ thôi… Và cứ như vậy, còn đi được thì mẹ đi, mệt quá mẹ lại vào giường nằm..

 

Cho đến 1h30 sáng, thì mẹ bị vỡ ối. Lúc đó mẹ đang nằm trên giường, nước ối bị vỡ ướt nhẹp cả cái váy mẹ mới thay lúc nãy. Lúc ấy, bà ngoại vẫn nằm ngủ. ( Chắc mấy ngày bà theo mẹ con mình nên cũng đã mệt lã rồi), mẹ gọi bà dậy, nhưng mẹ không còn đủ sức để đánh thức bà nữa, may có chị giường bên cạnh còn thức gọi giúp. Bà ngoại dậy, đi kiếm cái váy khác cho mẹ thay, và gọi điện cho ba. Lúc đó, mẹ đã cầm điện thoại, nhưng không thể gọi được mặc dù số điện thoại ba ở hàng đầu tiên. Mẹ đã đưa điện thoại cho bà ngoại gọi ba xuống.

 

Mẹ được bác sỹ gọi vào khám, nhưng dù đã vỡ ối cũng chẳng mở thêm được phân nào con ạ. Mẹ đành tiu nghỉu trở lại giường và gắng ngủ một chút.

 

Từ lúc đó đến khi mẹ vào phòng sinh thì mẹ chẳng nhớ được nhiều nữa. Mẹ chỉ nhớ ba ngồi bên cạnh, cầm tay mẹ, còn mẹ thì ôm cái chân của ba. Khoảng cách giữa các cơn đau giờ gần lắm, nhưng mẹ lại tranh thủ khoảng đó để ngủ, còn khi cơn đau trờ tới, mẹ lại siết chặt tay ba. Mẹ nhớ hơn hai lần mẹ nói với ba rằng gọi thầy tới cho mẹ mỗ, vì đau quá không chịu được, với lại,nước ối gần như đã cạn mà con vẫn chưa chịu chui ra mẹ lại sợ con bị ngạt.Nhưng ba kiên quyết không gọi cho thầy nên mẹ cứ phải chịu đựng vậy thôi..

 

Đến 3h25’ sáng. Buổi sáng trời dìu dịu con à, dường như nhiệt độ giảm rồi hay sao ấy. Lúc đó, tần suất các cơn đau rất kề nhau, mẹ tưởng tượng chắc chỉ gần 1 phút thôi…và máu thì bắt đầu chảy ròng ròng rồi.Ngặt nỗi, giờ đó bác sỹ trực đã đi ngủ rồi con chẳng còn lại bao nhiêu người cả. Mẹ như mê sảng rồi…và trong cơn mê sảng, như một vô thức, mẹ gọi lớn “ Mẹ ơi, cứu con…”. Ngay lúc ấy thì bà ngoại đang nằm ngủ dưới đất bật dậy…và cả ba và bà chuyển mẹ qua phòng khám…

 

Mẹ nhớ chú Đồng dìu mẹ lên bàn khám, và cô Hạnh là người khám cho mẹ. Trong khi đó thì ba đứng ngoài đi tìm bác sỹ và gọi điện cho một số người. Lúc lên bàn khám, mẹ nhớ là mẹ vẫn còn rất tỉnh, mẹ nói với chú Đồng là “ Đồng ơi, giúp chị với..”. Và rồi, con đã muốn chui ra lắm rồi, tử cung  của mẹ đã mở đến 9 phân. Nghĩa là chỉ cần sờ đã thấy con ở đó. Mẹ được dìu qua phòng sinh, và khi ánh đèn được bật sáng như người ta rọi đèn phin…thì mọi thứ đã sẵn sàng…không quá khó khăn,thậm chí mẹ thấy rất dễ dàng… sau 3 lần hít thở sâu và cố gắng đưa con rangoài, sau 1 đường rạch dài rất ngọt của cô bác sỹ, con đã chui tọt ra và chào thế giới. Vậy là chỉ sau năm phút vào phòng sinh, con đã đòi ra. Và sáng 20 tháng 10 có mưa con nhé.

 

Mẹ thấy chị Hạnh bồng con qua đặt ở một chiếc bàn, phía trên có chiếc khăn trắng và bắt đầu vệ sinh cho con.  Ngay lúc ấy thì thầy tới. Thầy tới và cầm tay mẹ, nói rằng “ Vậy là tốt rồi, không cần tới thầy là tốt rồi..lúc ấy, mẹ mỉm cười..”, còn một người khác thì bận rộn với những mũi khâu. Chú Đồng thì kiểm tra nhau thai để xem chắc chắn có bị sót cái gì không. Rồi chị Hạnh bồng con tới chỗ mẹ, sau khi đã mặc áo quần, mang găng, mang tất, đội mũ cho con. Chị ghé má con vào môi mẹ, cho mẹ hôn con đầu tiên trong đời… Cô bác sỹ càm ràm về việc tại sao mẹ đau đến cùng cực vậy mà ko chịu lên tiếng, thiếu chút nữa thì sinh con tại giường. Mẹ chỉ ậm ừ chẳng nói gì cả, vì lúc đó mẹ nghĩ, bác sỹ đã đi ngủ, ai sẽ khám cho mẹ đây. Đành thôi…đợi 5h sáng như bác sỹ đã nói.

 

Mọi người đi ra ngoài hết, chỉ một mình mẹ ở trong phòng,nằm xoa xoa bụng để đẩy tử cung đi xuống, rồi mẹ thiêm thiếp ngủ và cảm thấy lành lạnh. Thì ra cửa sổ tầng 2 trong phòng sinh mở toang, và ngoài trời đang mưa nho nhỏ. Có một cô y tá đi vào, mẹ nhờ cô ấy đóng giúp cửa sổ, rồi mẹ lại thiu thiu ngủ với ý nghĩ tạt ngang và đọng lại trong đầu rằng mẹ đã có con… 

 

Mọi chuyện như vậy là xong rồi con nhỉ? Giờ thì con đã tròn 9 tháng, ú na ú nần như thằng Sumo…và mẹ đang nghĩ liệu mẹ có nên bỏ con vào bì thư gửi qua Nhật cho con tham gia giải Sumo nhí không nữa…

 

Ngày tháng rồi cứ như vậy mà trôi qua, mẹ nghiệm ra một điều, không phải “ Gái một con trông mòn con mắt” là vì nhan sắc sau khi vượt cạn, mà là vì những cung bậc tình cảm, cảm xúc, những khó khăn, vui sướng mà họ đã trải qua đủ để chín chắn. Mòn con mắt bởi vì sự chín chắn, chứ không phải vì chút nhan sắc đâu con nhé.

 

Con tròn 9 tháng tuổi, những ngày tháng bắt đầu chăm con, lóng nga lóng ngóng giờ đã qua rồi… giờ con đã lớn, đã đòi ăn cơm, đã biết được nhiều thứ…Và mẹ cũng tự hào mẹ chăm con rất tốt.

 

Hãy cứ lớn lên rồi trưởng thành, và ngoan ngoãn nhé con.

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng