Mẹ đợi con về trồng bí xanh cho

0

Hà Nội hôm nay trời trở lạnh. Con nằm trong đống chăn dầy cộm mà vẫn run hừ hừ mẹ ơi! Nghĩ tới bàn tay mẹ đau buốt khi trở trời là con lại ứa nước mắt.

 

Con nhớ tháng mười mùa gặt, mẹ thức trắng đêm ngày thu hoạch hơn mẫu lúa. Bọn con phụ giúp mẹ cũng chỉ được phần nào nhỏ nhoi vì mẹ chỉ cho phép chúng con đi gặt vào các buổi nghỉ học. Đêm nào cũng vậy, lần nào tỉnh giấc con cũng thấy tiếng quạt và tiếng rê thóc đều đều của mẹ. Sáng mờ sương mẹ đã vác liềm lên đồng. Chúng con tỉnh dậy thì cơm canh đã được nấu tinh tươm. 

Buổi cuối cùng đi gặt trong lúc xén lúa, mẹ bị cái liềm xén cứa toạc lòng bàn tay. Máu chảy ròng ướt đẫm một cái áo, mẹ vẫn đòi cố gặt cho xong. Bọn con thương mẹ đứa cáu um, đứa thì lăn ra giữa đồng khóc mẹ mới chịu về nhà. 

Tối về được tiêm uốn ván và băng bó sạch sẽ rồi mà mẹ vẫn sốt cao. Mấy đứa con rậm rịch hết nước rồi khăn đắp trán cho mẹ. Em út ngồi thu lu góc nhà khóc tu tu. Con nhìn mẹ mê man thi thoảng lại nhăn mặt vì đau mà lòng quặn lại. Xưa nay chỉ có mẹ chăm chúng con lúc ốm đau chứ có bao giờ mẹ để cho bọn con phải chăm mẹ. Đau bụng thì mẹ ăn nhánh gừng, nhức đầu mẹ luộc nắm lá ngải rồi lại tiếp tục công việc thường ngày. Lần này thì mẹ không gượng dậy được vì đau. Con hoang mang và thương mẹ vô cùng. 

Hơn một tuần tay mẹ mới bắt đầu làm sẹo. Buổi đêm lạnh chỗ vết thương lại nhức nhối. Mẹ không nói nhưng con biết hết. Cứ đau là mẹ giả vờ trốn ra sau nhà. Con đi theo sau thấy mẹ đứng góc vườn thổi phù phù vào lòng bàn tay miệng thì không ngớt khấn khứa cho tay nhanh khỏi để còn làm việc. Nhìn dáng mẹ lúc đó vừa buồn cười vừa thương quá đỗi. 

Con lên Hà Nội mà vẫn thấp thỏm trong lòng vết thương của mẹ. Thế mà cuối tháng 10 mẹ gọi điện cho con báo sẽ trồng một ruộng khoai tây để kịp vụ thu hoạch tết. Con giận quá quát um nói mẹ không chịu quan tâm sức khỏe bản thân. Con còn hỗn lỡ nói một câu mà phải ăn năn vô cùng : “ Mẹ mà làm cố tay hỏng sau này con không chăm đâu”. Con nghe đầu dây bên kia sụt sịt rồi tắt máy. Ôi sao lúc đó con muốn nói lời xin lỗi vô cùng! 

Đêm hôm đó vắt tay lên trán con suy nghĩ rất nhiều. Mẹ muốn trồng khoai tây có thêm thu nhập để cho bọn con ăn học nên dù tay có đau hay bọn con có cản thế nào thì mẹ vẫn sẽ làm thôi. Sáng hôm sau con bắt xe về quê luôn. 

Vừa về đến nhà con đã thấy mẹ đang loay hoay nào thúng, nào cuốc. Con chạy vội vào ôm ngang người cố kéo mẹ vào trong giường. Mẹ vừa giãy vừa quát: “ Sao lại không cho tao làm?” . Con vừa thở phì phò vừa cười : “ Con về giúp mẹ rồi mẹ ngồi yên trên giường cho con. Mẹ không nghe là con nghỉ học đó.” Lúc ấy mẹ mới chịu ngồi yên. 

Ăn cơm xong mấy chị em con vác thúng, cuốc, xẻng ra ruộng. Ngày đầu tiên bọn con chỉ làm được vài luống đất. Sau một tuần mẹ đã có hẳn ruộng khoai mới trồng. Mẹ cười sung sướng như đã thu được một nhà khoai tây vậy. Bữa cơm cuối trước khi con lên Hà Nội vừa gắp thức ăn cho con mẹ vừa lườm yêu : “ Thế mà có đứa dám kêu tay mẹ hỏng thì không thèm nuôi đó”. Con đỏ mặt cúi gằm không dám nhìn mẹ.

23 tháng Chạp con thi xong môn thi cuối cùng. Đêm về lạnh co ro lại thương nhớ mẹ nhiều hơn. Chiều hôm đó em út gọi điện nói ruộng khoai nhà mình tốt lắm. Có luống củ to sắp thu hoạch được rồi. Con nghe mà vui sướng quá trời. Nhưng lại được tin mẹ sẽ nhận gói bánh chưng thuê cho cả xóm. Con tức tốc thu dọn hành lý về phụ mẹ. 

Mấy ngày giáp Tết cả nhà bận rộn sáng thu hoạch khoai tây tối gói bánh chưng thuê. Chưa dịp tết năm nào con thấy nhà mình vất vả như thế. Nhưng mà con vui vì đã giúp mẹ được phần nào. Nhìn mẹ cười tươi vết nhăn trên trán cũng giãn ra nhiều.

Đó là những kỉ niệm của mùa tết năm trước. Những kỉ niệm con không bao giờ quên. Vết thương ở tay mẹ đến giờ thi thoảng vẫn đau nhức. Sáng nay mẹ gọi điện báo sẽ trồng ruộng bí xanh để kịp thu hoạch tết. Con kêu giận mẹ lắm rồi tắt máy. Tối con lặng lẽ gấp đồ để kịp chuyến xe sớm nhất sáng mai. Giấc ngủ đêm nay thật chập chờn. Trong giấc mơ con lại thấy mẹ vác cuốc thúng ra đồng. Con giật mình tỉnh dậy miệng vẫn còn lảm nhảm: “ Mẹ đợi con về trồng bí xanh cho”.

Đinh Thị Lan

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng