Con nợ mẹ một lời cảm ơn

0

Ngày chào đời, con đã không chịu khóc cho đến khi bác sĩ đánh thật nhiều lần vào mông. Ai cũng rất lo lắng, trong đó Mẹ là người lo lắng  nhất vì sợ rằng con không khỏe. Sau này khi lớn, con không nghe lời Mẹ, Mẹ mắng con lại đùa rằng: “Con bướng từ bé”. Cảm ơn Mẹ đã phải vất vả vác con đi đi lại lại trong suốt 9 tháng 10 ngày.

Ngày đầu tiên đi học mẫu giáo, con đã khóc lóc, gào thét nhất định không chịu đi học. Mẹ bảo con vào xin phép cô giáo rồi Mẹ cho về. Con tin thật nên cùng mẹ đi vào, cuối cùng Mẹ ra về để mặc cho cô giáo dỗ dành con. Sau đó, các bạn ra chơi cùng với con, lúc đầu con hơi nhát vì không quen mấy bạn đó. Cuối buổi, Mẹ tới đón nhưng con không chịu về vì mải chơi với các bạn. Cảm ơn Mẹ lúc đó đã không mềm lòng cho con theo về, vì ngày hôm đó sự nhút nhát của con đã dần được phá bỏ. 

Ngày con đi nhổ răng sữa, Mẹ nói rằng không đau và bác sĩ mỉm cười rất hiền từ với con. Bác sĩ rất hiền nhưng con rất đau, con kêu gào thảm thiết như tận thế rồi Mẹ đưa cho con cái răng sâu. Con mở to mắt hiếu kì nhìn chiếc răng rôi nín lúc nào không hay. Mẹ hỏi con răng sâu như thế có sợ hay không? Cảm ơn Mẹ đã chỉ cho con thấy đó là muốn tốt cho sức khỏe của con. Lúc đó, nếu Mẹ dỗ dành vì con nhõng nhẽo thì có lẽ con sẽ trở thành một đứa bé hư vì không hiểu chuyện. 

Ngày con bị đứa trẻ hàng xóm vu oan là con lấy trộm cây kéo thủ công của nó. Mẹ đã đánh con một trận nên thân, vì đau quá nên con đã nhận là mình lấy nhưng thực sự con không hề biết cây kéo của nó tại sao lại ở bàn học của con. Con tức giận vì Mẹ không tin con mà còn đánh con rất đau. Bữa cơm ngày hôm đó con không ăn, sau đó Mẹ đi đâu một lúc lâu rồi mang bánh ngọt về cho con. Con chẳng giận Mẹ nữa mà ngồi cầm chiếc bánh ăn ngon lành. Cảm ơn Mẹ đã ngồi xuống nói với con: “Mẹ tin là con không lấy, nhưng đây là bài học để con nhớ rằng làm người phải thật thà, không được tham lam đồ của người khác. Nhà mình có nghèo nhưng không hèn.” 

Ngày con học cấp 2, Bố Mẹ phải đi làm ăn xa. Con và anh trai ở nhà cùng cô chú, đôi lúc cũng tủi thân lắm. Con thấy bọn bạn được mẹ chúng đón sau khi tan học, chúng nũng nịu đòi mẹ mua quà khiến con thèm được gọi Mẹ. Cô chú cũng tốt, nhưng không bằng Bố Mẹ. Bây giờ nghĩ lại khoảng thời gian đó đúng là khó khăn nhưng con đã học được cách sống tự lập. Cảm ơn Mẹ trong khoảng thời gian đó vẫn luôn gọi điện cho con để nói về cuộc sống hàng ngày, để con biết rằng Mẹ vẫn luôn bên cạnh con. 

Ngày con học cấp 3, Bố Mẹ trở về. Vì Mẹ sợ ngưỡng cửa cấp 3 có rất nhiều mối lo lắng khi con mới vào trường. Con cười nói với Mẹ: “Con lớn rồi” mà không hề để ý đôi mắt Mẹ nhòa đi…Mẹ cho con lời khuyên khi chơi với bạn bè, nhờ đó con gặp được những đứa bạn thân chí chóe nhưng lại luôn giúp đỡ lẫn nhau vượt qua khó khăn. Cảm ơn Mẹ, vì lúc đó Mẹ đã giúp con hiểu thế nào là chọn bạn mà chơi. 

Ngày con thi đại học, Mẹ bảo cố gắng là được, con cố gắng nhưng mà không được. Mẹ bảo không học đại học thì học cao đẳng, không học cao đẳng thì đi làm. Mẹ bảo đã đến lúc con phải quyết định cuộc đời mình, tìm kiếm ước mơ của mình là gì và thực hiện nó. Cảm ơn Mẹ đã không khắt khe với con trong chuyện thi cử như bao bà Mẹ khác. Chuyện thi cử thực sự làm con cảm thấy rất áp lực. 

Con, một đứa con gái khô khan, ngang bướng, cứng đầu cứng cổ. Nhiều lúc con vô tình làm Mẹ buồn phiền vì những lí lẽ cố chấp của mình, con cũng biết có những lúc Mẹ giận con vì không nghe lời Mẹ, cho đến khi con làm sai Mẹ vẫn bao dung cho con. Câu nói “con yêu Mẹ” đã lâu rồi con không để Mẹ lắng nghe. Có lẽ khi con người ta lớn lên, thì những từ ngữ tình cảm như thế khiến người ta nói ngại ngùng. Con dù không nói nhưng trong tâm Mẹ vẫn biết là con yêu Mẹ rất nhiều đúng không. Sẽ có lúc con cũng lập gia đình, rồi có con. Con của con chắc chắn sẽ được dạy bảo theo phương pháp của Mẹ dạy con. Và Mẹ à, dù cuộc sống sau này thay đổi ra sao, con sẽ luôn sống thật tốt để Mẹ có thể tự hào về con. 

Suốt cuộc đời này, con luôn nợ Mẹ một lời cảm ơn.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng