Mẹ ơi, hết bệnh mau mẹ nhé!

0

Từ nhỏ con đã sống dưới tình thương và sự che chở của mẹ và bà. Mỗi lần con bệnh con sốt mẹ luôn là người túc trực đầu giường chăm sóc cho con. Con chưa bao giờ nghĩ đến việc mẹ cũng đang mang nhiều bệnh trong người, chưa bao giờ nghĩ đến mẹ phải chăm sóc cho con, cho bà rồi cho ba trong những ngày cuối đời bị căn bệnh ung thư hành hạ. Đến khi ba mất con mới thật sự thấm thía nhiều điều khi nước mắt con rơi nghẹn ngào bên mẹ.

 Giờ đây con đã lớn, con không biết phải ước điều gì hơn là thời gian có thể quay ngược lại để con vẫn là đứa trẻ sống trong vòng tay bảo bọc của mẹ của ba. Nhưng con biết con điều đó là không thể và con cũng không được phép sống ích kỷ như thế. Con phải lớn lên phải trưởng thành để làm chỗ dựa cho mẹ cho bà. Nửa tháng qua nuôi bệnh cho mẹ trong bệnh viện 115 thật sự mỗi ngày con chỉ đều mong ước mẹ chóng khỏe lại, nhưng mẹ thì khác mẹ mong mẹ khỏe chỉ để đi làm lại để kiếm tiền nuôi con ăn học. 

Mẹ nhiều bệnh tật, mẹ nhiều lo âu, cuộc sống hưu trí hóa ra không nhàn nhã như người ta hay chí ít là con vẫn tưởng. Con không biết phải làm sao, có lẽ chỉ có việc cố gắng học thật giỏi mới là niềm an ủi lớn nhất đối với mẹ vào lúc này. Và cũng chỉ có học thật giỏi thì khi ra trường con mới phụng dưỡng được mẹ, mẹ nhỉ? Những đồng lương làm thêm ít ỏi của con cũng chẳng đỡ đần mẹ được bao nhiêu nhưng con hứa con sẽ vì mẹ mà cố gắng hết sức mình. Con chỉ muốn lúc này mẹ nghe thấy lời con luôn thầm ước: “Mẹ ơi, hết bệnh mau mẹ nhé!”

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng