Hành trình của đêm

0

Tôi đã định viết bài này tận hồi nảo hồi nào để ghi lại những cảm xúc thật nhất cho những chuyến hành trình của tôi cùng má. Đó là những hôm thức dậy vội vàng lúc 2h sáng, lấy vội chiếc xe máy đưa má lên chợ nón thủ công để bán những chiếc nón lá lo cho cuộc sống hằng ngày.

Bây giờ thì tôi cũng không còn nhớ chính xác chợ nón đêm họp định kỳ bao lâu, hình như là 5 ngày một đợt thì phải. Tôi chỉ nhớ tối hôm đó cả nhà phải thức thâu đêm, nhưng thường thì chỉ có má là thức từ đầu hôm đến tận sáng sớm đi bán, còn lại ít ra cũng ngủ được đôi phút. Cả nhà cũng muốn giúp má những gì có thể nhưng má bảo chúng tôi đi ngủ vì sợ ngày mai đến lớp lại ngủ gật. Tôi thương má, mà đúng hơn là mấy anh em tôi đều thương má, dẫu vậy bao nhiêu năm sống cùng gia đình tôi cũng không mở miệng nói nổi câu “Con thương má lắm, má ơi!”. Tôi ngượng thế nào ấy, con trai mà. 

2h sáng, chuông báo thức reo, má đã dậy chuẩn bị sắp xếp gọn gàng mọi thứ, tôi dắt xe máy ra, chở má lên chợ huyện cách nhà gần 8km. Đường quê vắng teo, không gian bao trùm một màu đen, đâu đó vài cơn gió khẽ lùa qua những hàng cây tê buốt, qua những gốc cây cổ thụ tôi thấy sởn gai ốc, vài tiếng chó sủa làm cái không khí đỡ rợn. Xe tong tong chạy, trong đầu tôi thoáng nghĩ đến những con ma quỷ trong những câu chuyện mà chú Út hay kể cho tụi tôi nghe. Trên đường có vài chiếc xe đạp của những người bán nón đi tới chợ. Nghĩ mình cũng may mắn, có chiếc xe máy chứ như người ta phải đạp xe ngót 8km để đi. 

Lên tới chợ, tôi ghé vào vỉa hè, má mang nón vào chợ để bán. Tôi ngồi đợi với hi vọng giá nón cũng sẽ lên như giá bao mặt hàng khác để má còn cho anh em tôi được ăn quà vặt nhiều nhiều. Tuổi nhỏ vô tư. Má bán nón chắt chiu từng đồng lo cho gia đình, dù thế nào cũng không đủ, nói chi đến chuyện dư. 

Mỗi lần bán nón xong, má phải đi mua thêm phụ liệu làm nón, đó là chỉ thêu quai nón, lá phủ nón, sợi đan nón… nhưng với tôi điều đặc biệt và mong đợi hơn là những món quà khuya để làm phần thưởng cho chúng tôi đã phụ má, đề sớm mai thức giấc tụi em tôi sẽ vui vẻ nhận ra “hôm qua má bán nón à!” 

Má bước ra khỏi chợ, bao giờ má cũng hỏi tôi: “Buồn ngủ không con?”, má không nói giá nón hôm nay lên hay xuống,  chỉ hỏi tôi có muốn ăn gì không, tôi chẳng muốn ăn gì cả, chỉ muốn về nhà cho nhanh để giải tỏa cơn buồn ngủ của mình. Có hôm chờ lâu, tôi nổi cáu với má, má chỉ cười, nhưng tôi thật vô tình, tôi chờ lâu còn má thì cũng mong chờ sẽ có ai đó trả giá cao cho công sức của những chiếc nón kỳ công, để còn thêm tiền lo cho cuộc sống chúng tôi, vậy mà… Nghĩ lại thấy mình thật vô tâm. 

Tôi chở má về, đã hơn 4h sáng. Tôi vẫn buồn ngủ, nhưng về đến nhà cầm gói quà trên tay thì tôi lại không buồn ngủ nữa, có lần tôi ăn cả 2 cái bánh đúc mà vẫn chưa đã. Ăn no tôi lại lăn ra ngủ. Má thì lặng lẽ xuống bếp nấu cám lợn, giặt quần áo cho đến sáng. 

Mỗi cuộc hành trình đều mang trong mình một sứ mạng. Hành trình của đêm mà tôi cùng má là hành trình của mưu sinh và ký ức. Ước gì bây giờ tôi lại được chở má đi bán nón chợ khuya, được nghe má hỏi: “Con có buồn ngủ không?”, được ăn những món quà quê ngon, bổ, rẻ, được sống bên gia đình như thuở trước. Đêm nay, nơi đất khách, quê người, 

Sài Gòn – Bình Định muôn dặm xa,

lòng con thương má đêm còn thức

mong ước trong mơ gặp lại người… 

8/3 đến rồi, tự trái tim mình con chỉ muốn nói với má: “Má ơi! Con thương má lắm! Con nhớ má lắm, Sài Gòn không dễ sống như con tưởng má à! Nhưng con sẽ sống tốt và thành công! Má đừng quá lo cho con!”

 Đào Chi Đoàn

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng