Mẹ tôi

0

Ánh nắng chiều dần khuất

Nắng, len lỏi vào từng ngóc ngách nơi con hẻm nhỏ

Nhịp sống hối hả cuồng quay

 

Ở đó,

Trong bóng chiều vàng vọt

Là bóng mẹ chơi vơi

Chơi vơi với cuộc đời

Chơi vơi với phận người

Ông ra đi để lại mẹ cho bà

Ba ra đi để lại con cho mẹ

Con là món quà hay phải chăng là niềm đau của mẹ?

 

Mẹ ơi! 

Cuối ngày rồi mẹ nhỉ?

Nắng về với trời

Chim về với tổ

Và mẹ về với con

Mẹ bên con, quy luật của đất trời

Điều giản đơn mà không hề đơn giản

Giữa cuộc đời xin dừng lại phút giây

Để được sống với tình thương của mẹ.

 

Đêm nay

Có hay chăng những suy tư khuya khoắt

Những suy tư về cơm ăn áo mặc

Những nỗi lo tủn mủn hàng ngày

Vẫn còn đó in hằn trên trán mẹ.

 

Mẹ

Không phải người mẹ của tuyến đầu Tổ quốc

Cũng không phải người mẹ thành đạt ngày non sông mở cửa

Mẹ chỉ là người mẹ giữa đời thường

Là người mẹ tảo tần khuya sớm

Chỉ biết lo biết nghĩ cho con

 

Đời mẹ nhiều điều không biết lắm

Vì mẹ để dành cái chữ cho con

Mẹ còn dành cho con nhiều lắm

Tình thương, âu yếm lẫn lo buồn

Mình mẹ gồng gánh nuôi con lớn

Làm mẹ làm cha của con thơ

Trong cuộc đời đua chen hối hả,

Mẹ cũng như bao bà mẹ khác, rất đỗi bình thường

Nhưng mẹ biết không?

 Đối với con… mẹ là duy nhất!

 Lê Phối Nhi

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng