Xin lỗi mẹ!

0

Mẹ mang nặng đẻ đau con chín tháng mười ngày, con khó nết ngủ ngày khóc đêm ròng rã lại hay ốm, bố con thì vào tận Lâm Đồng làm ăn mọi việc trong nhà mẹ một mình lo toan.

 

Vậy mà anh con vừa tròn bốn tuổi đã bị bệnh rồi qua đời, mẹ nén nỗi đau mất đi đứa con trai đầu lòng dồn hết tình yêu cho con vậy mà con chẳng hay biết lúc nào cũng khóc. Lớn lên một chút con nhớ con hay cãi lời mẹ lắm, là con gái nhưng lại nghịch ngợm, ham chơi, bướng bỉnh. Có lần nghịch dại con suýt chết đuối mẹ điếng người,lo sợ, cho con một trận nhớ đời rồi ôm con vào lòng nức nở khóc. 

Lớn dần lên con ngoan hơn một chút nhưng vẫn luôn để mẹ lo lắng,con chẳng mấy lần làm cho mẹ vui, mẹ tự hào vậy mà mẹ không một lời than phiền về con.Vì con mà tóc mẹ thêm bạc,mỗi năm qua mẹ thêm già yếu. Con xin lỗi mẹ,con yêu mẹ nhiều lắm. Con sẽ cố gắng sống tốt để mẹ luôn được an lòng về con. Dù sau này có ra sao đi chăng nữa con cũng sẽ luôn bên mẹ chăm sóc, phụng dưỡng mẹ. Con gái yêu và nhớ mẹ nhiều!

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng