Viết cho ngày 8/3- món quà đầu tiên

0

Xuân đi, hạ đến, thu qua, đông về, mẹ ở đâu? Mẹ ơi, mẹ có nghe thấy tiếng con gọi mẹ đầy thiết tha, mong chờ và hi vọng không? Mẹ ơi… Con lang thang trong miền kí ức xa xôi, lòng con chợt thấy trống trải.

 Con may mắn hơn em gái con, được ở bên mẹ và được mẹ săn sóc, dạy dỗ trong những năm tuổi thơ ngây dại. Con lên năm, cũng là lúc mẹ bỏ con. Tại sao thế hả mẹ? 

Tại sao mẹ lại bỏ tụi con vào lúc con cần một người mẹ để dịu dàng, chở che, vỗ về? Khi mà những người bạn của con vô tư đi bên mẹ, bàn tay bé nhỏ đặt trong bàn tay mẹ, miệng líu lo hát ca; thì con, lủi thủi trong sân nhà, mong chờ điều gì không rõ, nó mỏng manh, mơ hồ. 

Mẹ ơi, khi thấy những sinh linh bé bỏng ngủ ngoan trong lòng mẹ, con nhớ mẹ. Con nhớ bầu sữa nóng, thơm của mẹ, nuôi lớn con những tháng ngày bé dại. 

Khi những cơn mưa xối xả dội vào mái hiên, con nhớ mẹ, hình ảnh mẹ ngồi trước cửa nhà khâu khâu vá vá. Thấy bàn tay mẹ thoăn thoắt, khéo léo đến lạ, con cũng bắt chước mẹ, cũng cây kim, cuộn chỉ, tỉ mẩn may quần áo cho búp bê.

 Mẹ ơi, mỗi đêm hè trời nóng nực, con không ngủ được, con nhớ mẹ. Con nhớ bàn tay mẹ ân cần quạt cho con ngủ, thức trắng đêm cho tròn  giấc ngủ của con. 

Những đêm đông, lớp chăn dày không làm ấm đôi tay con, con nhớ mẹ. Con nhớ mẹ đã nắm chặt đôi tay bé nhỏ của con, ôm con vào lòng để hơi ấm của cơ thể truyền sang con. Đôi tay mẹ chai sần gió sương nhưng sao vẫn mềm mại và ấm áp đến lạ. 

Con hay nhớ mẹ những lúc một mình. Mẹ ơi, tuy con chỉ được ở bên mẹ những năm đầu đời, nhưng trong tiềm thức bé nhỏ giờ đã lớn khôn, vẫn không quên được những kỉ niệm về mẹ kể từ khi con biết gọi mẹ, gọi cha. Tuy con còn nhỏ nhưng mẹ không nuông chiều con, không dung túng cho những việc làm sai trái của con. Mẹ nghiêm khắc dạy bảo con vào khuôn phép. Làm sao con quên được trận đòn đầu tiên và nhớ nhất trong đời ấy, trận đòn đầu tiên mẹ dạy con phải biết lễ phép với ông bà cha mẹ, mẹ dạy con về chữ lễ, chữ hiếu, rằng gia đình là điều quan trọng nhất, con phải biết tôn trọng và chăm sóc. Mẹ đã dạy con biết nói lời xin lỗi và nhận lỗi lần đầu tiên. Phải chăng vì thế mà giờ đây, với con, tổ ấm bé nhỏ tuy đã vắng bóng mẹ nhưng luôn ở vị trí lớn nhất trong tim con.

 

Mẹ ơi, con chưa từng được biết cái cảm giác khi được mẹ đưa đến trường; được nép sau lưng mẹ những ngày mưa, ngày nắng. Con chưa từng biết đến cái cảm giác ánh mắt sốt sắng tìm mẹ trong đám đông những người cha, người mẹ mỗi khi tiếng trống tan trường vang lên. Cảm giác chờ bóng mẹ nơi cổng trường là như thế nào hả mẹ? Mẹ ơi, con đường con tới trường chưa từng một lần in dấu bước chân của mẹ và con hiểu sẽ là chẳng bao giờ nữa. Mẹ có biết không, con ao ước được tặng quà cho mẹ vào ngày 20/10 hay 8/3, để nói với mẹ rằng con gái yêu và biết ơn mẹ nhiều lắm. Thật buồn vì con sẽ chẳng bao giờ làm được điều đó, con gái bất hiếu xin lỗi mẹ vì sự bất lực ấy. 

Mẹ ơi, cuộc sống này phức tạp và gập ghềnh lắm, sao con lại không thể có mẹ ở bên? Niềm vui khi thành công và nước mắt khi thất bại, con cần có mẹ chia sẻ cùng con. Mỗi khi vấp ngã, con ước sao được lao vào vòng tay mẹ mà nức nở khóc, khóc thật to; để bàn tay mẹ xoa lên tóc con, an ủi con, cho con cảm giác an toàn và bình yên. Giờ đây con đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng trong đời, cánh cửa tuổi mười tám đang gần con lắm. Nhìn bạn bè có mẹ ủng hộ, con lại ước có mẹ ở bên con, định hướng cho con, cho con lời khuyên, động viên, khích lệ con. Con ước, chỉ một lần thôi, được cùng mẹ đi qua cơn bão dông của cuộc đời, được ôm chặt mẹ để nỗi lo sợ, ngập ngừng không còn chế ngự trái tim non trẻ. 

Nếu có mẹ, chắc hẳn cuộc sống con đã khác. 

Nhưng con hiểu rằng, mẹ đâu có thể chọn lựa. Giờ đây, mỗi lần nhớ đến mẹ, con cũng không thể quên những nỗi đau đớn về thể xác mà mẹ đã phải gánh chịu. Con không khỏi nhói tim khi nhớ đến hình ảnh mẹ quằn quại, xanh xao, mỏi mệt mà vẫn phải gồng mình để chống chọi. Con hiểu mẹ đã phải cố gắng lắm, không khóc, không kêu lên vì đau đớn, để hai tâm hồn trẻ thơ không thấy sợ hãi. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác đã đến giai đoạn di căn và cướp đi của con người phụ nữ quan trọng nhất. Cho dù đã rất hi vọng, cố gắng, bố vẫn phải để mẹ ra đi, tình yêu dù có lớn cũng không thể giữ mẹ được nữa. Mẹ sẽ không phải chịu những cơn đau thể xác dày vò nữa rồi. Con vui vì mẹ của con sẽ không bao giờ phải đau đớn nữa. Thiên thần đã đón mẹ đến một nơi đầy hoa, đầy gió và bình yên- nơi bệnh tật và nỗi đau không thể nào len lỏi tới. Nơi đó, mẹ có nhớ con không, mẹ vẫn âm thầm dõi theo từng bước con đi chứ? 

Mẹ thân yêu, mẹ có biết con yêu mẹ nhiều lắm, con mong mẹ nhiều lắm. Con cảm ơn mẹ đã sinh ra con, cho con những kỉ niệm và những bài học đầu đời ý nghĩa và không thể nào quên. Con cảm ơn mẹ, đã dạy cho con phải biết mạnh mẽ, phải luôn cố gắng và phải yêu thương mái ấm nhỏ của mình. Giá như trong thời điểm vô cùng quan trọng đánh dấu sự trưởng thành của con, mẹ ở bên, bằng da bằng thịt đồng hành cùng con. Nhưng thôi, không sao đâu ạ, con biết mẹ vẫn luôn ở bên cạnh chở che cho con, yêu thương con, có phải không? Bao năm trôi qua, cơ thể mẹ đã hòa cùng đất trời nhưng tâm hồn mẹ, tình yêu của mẹ vẫn luôn bảo vệ cho con. Con biết điều đó, chỉ là đôi khi, con ích kỉ muốn có hơn một chút, gần mẹ hơn một chút. Nhưng rồi, sau những phút yếu lòng ấy, con sẽ lại mạnh mẽ, giống như mẹ ngày ấy, đã kiên cường chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để ở bên gia đình yêu thương, con hứa. 

Lại một mùa hoa nữa sắp đến rồi, lại một 8/3 con không có mẹ. Mẹ yêu con nhớ mẹ nhiều lắm. Nơi thiên đường bình yên, mẹ đã nhận được món quà tình yêu của con chưa?

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng