Bộc bạch với mẹ

0

Mẹ yêu dấu của con !

Có thể mẹ sẽ chẳng bao giờ đọc được những lời này của con. Con cũng chưa từng nghĩ sẽ bộc bạch với mẹ, nhưng lúc này đây, lúc mọi cảm xúc cứ nghẹn ngào trong con, con chỉ muốn viết một chút gì đó về mẹ, về những yêu thương không thể nói thành lời của mẹ dành cho con.

Mười tám năm, một con số không dài những cũng không quá ít ỏi để con có thể trường thành được như bây giờ, biết suy nghĩ, nhận thức và biết chịu trách nhiệm về hành động của mình. Không còn non nớn dựa dẫm vào mẹ như ngày còn bé nữa. Nhưng con biết, từ sự bao bọc của mẹ, con lớn lên!

Ngày bé, con thật sự không phải là một đứa con ngoan. Mẹ vừa vất vả lo chuyện nhà cửa đến chuyện học hành của anh, mà còn phải lo lắng cho con, đứa con ngỗ nghịch luôn khiến mẹ không vui bằng những trò nghịch phá. Nhưng thật ra mẹ à, lúc ấy con rất ghen tị với anh. Mẹ dành cả buổi để chỉ bài cho anh, nhưng không đủ kiên nhẫn để chơi cùng con. Lúc ấy, con còn nhỏ, không hiểu lắm cái cảm giác ấy, chỉ hơi buồn một tí, và nỗi buồn ấy nhanh chóng vơi đi khi con chạy băng qua những con đường nhỏ trong xóm….

Nhưng mà mẹ vẫn luôn yêu con , luôn dõi theo con. Bởi những lần con bị đau đầu hay cảm sốt, mẹ vẫn là người nhận ra đầu tiên. Đến giờ con vẫn thích cái cảm giác mát lạnh từ bàn tay mẹ khi mẹ sờ lên trán con , nhẹ nhàng xoa dịu cơn đau khi con đang sốt. Con còn nhớ lúc ấy, mẹ cứ không ngừng trách con không nghe lời, không chịu đội cái mũ, quên cái áo ấm,… còn dọa không quan tâm nếu lần sau con tái phạm…

Con còn nhớ lần đầu tiên con cảm nhận được mẹ tự hào về con là lúc mẹ khoe với cô hàng xóm về tấm thiệp ngày tám tháng ba con làm trong lớp mẫu giáo. Giờ lớn lên, nghĩ lại con mới hiểu rõ cái cảm giác vui sướng ngày bé, khi con là niềm tự hào của mẹ.

Rồi đi học, con luôn đặt anh hai làm mục tiêu mình phải hướng đến và vượt qua, để mẹ có thể nhìn con nhiều hơn, có thể mãi tự hào về con. Con luôn cố gắng học dù con vô cùng chán ghét việc học.Cứ thể, con lớn dần lên. Mẫu giáo, cấp một, cấp hai và giờ là năm cuối cấp ba, con trường thành, thành thục về suy nghĩ lẫn kĩ năng sống thì  mẹ lại già đi, tóc mẹ ngày càng bạc nhiều.Con cũng không thể đếm được bao nhiều sợi tóc bạc như ngày bé con đã làm. Điều đó nghĩa là con đủ lớn để chăm sóc mẹ có phải không?

Những ngày này, trời trở lạnh, con ngồi trong nhà, nhớ mẹ rất nhiều. Không biết mẹ đi khám bệnh ở Sài Gòn gần xong chưa? Khi nào mẹ mới về với con? Rồi con lại nhớ đến lời thằng bạn, ” Mày, mỗi khi gọi mẹ là tao thấy bình yên “, lúc ấy con còn chọc nó là bám váy mẹ, nhưng bây giờ, mới hiểu cái cảm giác nó nói. Được gọi mẹ, được mẹ đáp, được mẹ quan tâm, được mẹ tin tưởng ….là cảm giác bình yên nhất….

Mẹ , con yêu mẹ. 

Con của mẹ

Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng