Viết cho ngày của Mẹ – Mẹ yêu của con!

0

Đạo làm con phải cho tròn chữ “Hiếu”. Tôi vẫn luôn biết điều đó, từ việc được học ở trường cho đến giáo dục từ gia đình. Nhưng các bạn biết đấy, cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý muốn và không phải lúc nào cũng chỉ có những ngọt ngào.

Tôi và mẹ thường không ngồi nói chuyên với nhau được quá 5 phút. Có vô vàn lí do để kết thúc câu chuyện. Và thường thì tôi bao biện rằng tôi và mẹ không hợp nhau. Mẹ thì bảo tốt nhất mẹ với con không nên ngồi với nhau, chúng ta không thể ngừng cãi vã. Cứ như thế, những gì tôi nghĩ về mẹ chỉ là một người không thể dung hòa!!!

Mẹ tôi tính khá cục cằn, hơi nhất thống, lời nói có phần chua ngoa một chút, đại loại có thể gọi là người khá độc miệng độc mồm. Tôi cũng không phải người có bản tính nhẹ nhàng, tính tình cũng khá là nóng nảy, dù chẳng hay ho gì nhưng sự thật là đôi khi tôi vẫn đấu khẩu, trùng trẻo với mẹ vì không kiềm chế được bản tính của mình. Lần thì mẹ tôi chửi bới vì tôi lười, lần thì mẹ mắng vì tôi không gọn gàng sạch sẽ, hay chỉ vì những lí do lãng xẹt, vớ vẩn không theo ý muốn của mẹ tôi. Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu mẹ tôi đừng nổi cơn thịnh nộ và nói quá nhiều những lời đay nghiến. Và đúng như các cụ vẫn nói “cái hại nó từ cái miệng mà ra”, hậu quả của những lời nói thiếu suy nghĩ trong khi nóng giận đều khiến cho đối phương tổn thương và buồn khổ.

Mọi thứ bắt đầu thay đổi kể từ khi tôi vào đại học. Vì khoảng cách, vì xa nhau nên mỗi khi tôi dành những ngày nghỉ ít ỏi về với gia đình thì sự yêu thương dành cho tôi mẹ đều cần mẫn và chăm chút. Mọi lời nói, mọi cãi vã đều trở nên thừa thãi rồi bỗng chốc bay hơi.

Những tưởng những ngày tháng vui vẻ của 2 mẹ con bắt đầu nở rộ thì thói quen trong quá khứ lại tái diễn kể từ khi tôi bắt đầu có bạn trai – một anh sinh viên hv tài chính quê ở Điện Biên và cách quê nhà tôi gần 600km. Khi tôi nói điều đó với mẹ, bạn có thể tưởng tượng được không? Mẹ tôi bật khóc! Vừa khóc mẹ tôi vừa chửi bới. Rằng tôi ngu, rằng tôi không biết suy nghĩ, rằng tôi hãy chia tay trước khi quá muộn. Tôi sững sờ, tôi bàng hoàng mà chính xác hơn thì là tôi tuyệt vọng. Tôi có cảm giác như mình đang rơi mà rơi không biết đáy. Tôi quay đi và khóc. Vừa khóc tôi vừa trách móc. Đấy là mẹ mình sao? Đấy là cách cư xử của người mẹ nên dành cho con gái sao? Tôi thấy thật bất công khi những đứa con gái khác có mẹ như một người bạn có thể tâm sự đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Còn tôi???? Dù mẹ có phản đối cũng không cần thiết phải làm quá đến mức này.

Câu chuyện bắt đầu qua đi, mẹ đã chấp nhận chuyện tình cảm của tôi vì mẹ nghĩ tất cả sẽ ổn thôi bởi tôi đã gặp phải một người con trai tốt thì tôi mới biết lí do vì sao ngày ấy mẹ nổi trận tam bành. Mẹ sợ tôi sẽ phải chịu nhiều khổ sở khi yêu xa và đôi lúc sẽ cảm thấy tủi thân, cô đơn chỉ vì khoảng cách, mẹ sợ tình yêu sinh viên nhanh nở mau tàn rồi cuối cùng người chịu thiệt thòi vẫn là con gái, thiệt thòi vì đã cho đi tình cảm, thiệt thòi vì con gái nặng tình sẽ chẳng tài nào mà dứt được ra. Quan trọng hơn là mẹ nghĩ có thể mẹ sẽ phải cách xa đứa con gái duy nhất hơn nửa nghìn kilomet. Mẹ đã khóc nấc lên khi lo lắng vì những điều đó, vì tôi trên vai bố. Tôi thấy nhói đau…! À thì ra mẹ đã thương tôi như thế?! À thì ra mẹ đã lo sợ cho tôi nhiều như thế?! Vậy mà tôi chỉ biết ỉ ôi, oán trách bởi những suy nghĩ nông cạn của mình.

Ngày 8/3 sắp đến gần, tôi nhớ có lần, mẹ ngồi ăn cơm rồi kể chuyện đứa con một người bạn của mẹ có tặng cho cô ấy một chiếc kẹp tóc nhân ngày phụ nữ. Cô ấy đem đến để khoe với mọi người trong cơ quan rằng con gái cô rất quan tâm và là người tình cảm, nghe giọng kể thì tôi biết mẹ đã ghen tị thế nào. Miếng cơm trong miệng tôi nuốt không trôi, nghẹn đắng, nước mắt rơi lúc nào không biết. Tôi đã khóc, ừ, tôi đã khóc. Hóa ra tôi tồi tệ đến thế, hóa ra những thứ mẹ tôi cần chỉ đơn giản như thế. 23 năm tôi sống, những gì tôi làm cho mẹ chỉ là những câu chúc ngắn ngủi qua tấm thiệp hay chỉ là những tin nhắn điện thoại cứng đờ. Tôi còn cảm thấy ngượng nếu gọi điện thoại và chúc mẹ những lời có cánh.

Những năm tháng gần đây mẹ tôi bệnh nhiều hơn. Lệch đĩa đệm và dãn dây chằng làm mẹ tôi không tài nào đi được.. Căn bệnh xoang mãn tính hành hạ mẹ tôi mỗi khi trái gió trở trời. Mặt mẹ sưng phù, mắt sụp xuống, khó thở, mũi đỏ rát lên.. Thật tàn nhẫn khi phải nói ra rằng những khi mẹ tôi vào viện tôi mới thấy đau đớn, tôi mới nhận ra mẹ quan trọng với tôi như thế nào, và tôi muốn không bao giờ mất mẹ!!!

“Mẹ yêu của con! Dù chưa bao giờ con thốt lên một lời nào như thế nhưng ngay giờ phút này con biết có nói bao nhiêu câu cũng là không đủ. Sinh con ra mới biết lòng cha mẹ, như mọi đứa con trên cõi đời này, con yêu mẹ vô điều kiện – mẹ yêu!!! Có biết bao nhiêu điều con còn chưa kể, người mẹ đã luôn bên con giúp con vượt qua những trầy trật trên con đường nhiều lắm những gập ghềnh. Con bắt đầu hiểu cuộc sống hơn, và biết trân trọng nhiều hơn kể từ khi con phải tự lập quãng đời sinh viên xa rời bàn tay mẹ. Cuộc sống là như thế đấy, con phải thực sự trải qua mới hiểu hết ý nghĩa thẳm sâu. Sau tất cả, con muốn xin lỗi mẹ về những nông nổi, thiếu xót và vô tâm của con, về những lần con đã làm mẹ khóc. Hơn một lần nữa, con muốn cám ơn mẹ vì tất cả những nhọc nhằn, vất vả mà mẹ đã phải chịu đựng vì con!
Chỉ mong cho mẹ của con được luôn luôn mạnh khỏe, để đứa con gái biết mà chưa thấm đạo làm con này có nhiều hơn những tháng ngày được sửa sai lầm lỗi.”
                                                          (Viết cho ngày của Mẹ – Mẹ yêu của con)

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng