Con trai của Mẹ yêu Mẹ nhiều lắm Mẹ ạ

0

Tôi sinh ra trong một gia đình làm nông nghiệp ở Thái Nguyên, nhà có bốn anh em trai và tôi là con út. Lúc còn bé tôi quấn mẹ lắm, đi chơi đâu cũng phải có mẹ đi cùng, học cấp 2 vẫn ngủ cùng mẹ, có gì ngon cũng để dành phần cho mẹ. Mọi người vẫn hay nói rằng đáng lẽ tôi sinh ra phải là con gái mới đúng.

Mặc dù nhà làm nông nghiệp nhưng tôi luôn được bố mẹ tạo điều kiện tốt nhất để ăn học và là niềm hi vọng của cả gia đình. Tuy nhiên cũng có nhiều lần vì cái tính bồng bột của tôi mà đã làm cho mẹ phải buồn  

Tôi nhớ nhất lần tôi đi gặt lúa cùng mẹ, vì đám bạn rủ đi chơi mà không được đi phải ra bê lúa nên tôi tức lắm, tôi đã cầm bó lúa đập mạnh vào thành xe khiến hạt lúa rơi ra hết. Lúc đó mẹ bảo “con đang đập đi mồ hôi công sức của mẹ đấy”. Ôi nghe câu nói đó mà tôi ân hận biết bao, tôi đã làm gì thế này, tôi chỉ biết gục mặt xuống và nói lí nhí câu “con xin lỗi mẹ”. 

 

 

Và rồi công sức học hành 12 năm cũng được bù đắp bằng việc tôi tốt nghiệp cấp 3 và đỗ vào một trường đại học ở Hà Nội. Nhìn thấy bố mẹ vui mừng và hãnh diện tôi hạnh phúc lắm. Nhưng niềm vui ấy chả được bao lâu thì mẹ tôi phải trải qua nỗi đau vô bờ bến. Ngày 02/12/2008, ngày đã cướp đi người con trai cả của mẹ, cướp đi người anh cả yêu quí của tôi. Con trai của mẹ ra đi khi mới 31 tuổi để lại người vợ và đứa con còn nhỏ chỉ vì lỗi của một người thiếu niên say rượu đi xe quá tốc độ. 

Còn nỗi đau nào hơn nỗi đau tiễn biệt chính người con do mình dứt ruột đẻ ra. Và chỉ sau đây một tuần thôi là mẹ sẽ được nhìn thấy người con trai thứ ba của mình bước lên xe hoa đón cô dâu về với mẹ, nhưng đám cưới ấy đã không thể diễn ra. Nỗi đau đó còn bị nhân lên gấp ngàn lần khi trước ngày hôm đó mẹ đã phải tiễn biệt anh trai ruột của mình vì căn bệnh ung thư. Hai ngày liên tiếp đã cướp đi của mẹ hai người thân ruột thịt, đã làm mẹ gục ngã trong nỗi mất mát không thể tưởng tượng nổi. Tại sao ông trời lại bắt mẹ tôi phải chịu nhiều nỗi đau như vậy. 

Nhìn thấy mẹ buồn, điều mà tôi có thể làm duy nhất đó là cố gắng học để có thành tích tốt, học để có học bổng, học để có tấm bằng giỏi ra trường, học để có một công việc tốt. May mắn thay đến bây giờ ít nhiều tôi cũng đã mang lại niềm vui đó cho mẹ  

Cho dù tôi đã tốt nghiệp đại học và đi làm nhưng ngày ngày mẹ vẫn gọi điện cho tôi sau mỗi bữa ăn tối để nói chuyện với con trai. Và có lẽ với mẹ, tôi vẫn luôn là cậu bé quấn mẹ như ngày nào. Không cần những thứ cao sang, chỉ cần những lời hỏi thăm động viên hàng ngày của mẹ là đủ để giúp tôi có thêm động lực vững bước trên con đường mà tôi đã chọn – con đường mà chắc chắn sẽ còn nhiều khó khăn và cám dỗ. Trong đầu tôi luôn luôn hiện lên dòng chữ “con yêu mẹ nhiều lắm” nhưng chưa bao giờ tôi nói ra được cho mẹ nghe câu đó. Tôi luôn mong một ngày có đủ dũng cảm để nói với mẹ rằng “con trai của mẹ yêu mẹ nhiều lắm mẹ ạ ”!!!! 

Con trai của Mẹ yêu Mẹ nhiều lắm Mẹ ạ
Đánh giá bài viết này
Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng